M
09:26 | 07/12/2017

Yêu thương nhau mỗi ngày!

(LĐTĐ) “Tôi hỏi người sống với nhau thế nào?” ... - Bác lại đọc thơ đấy à? - Không tớ đang ngẫm thôi. Ai lại mang tiếng “người với người sống để yêu nhau” mà lại dã tâm làm những chuyện ác quá vậy?

yeu thuong nhau moi ngay Du lịch… ăn sổi…!
yeu thuong nhau moi ngay Chú đừng nói nữa…
yeu thuong nhau moi ngay Chuyện chữ nghĩa!

- Cái ác chỉ là thiểu số. Em nghĩ cơ bản trong “con người” vẫn rất “người”.

- Đúng thế, dưng rõ là tuần qua có quá nhiều “sự ác”.

- Bác muốn nói lại chuyện clip ở “Mầm xanh” hành hạ các cháu phải không. Nói thật với bác, người can đảm như em mà không dám xem hết clip. Tàn nhẫn và vô lương quá.

- Tớ phải nói là dã man, dưng đau xót hơn là chuyện bà nội sát hại cháu ruột của mình, chỉ vì lý do rất vu vơ…Rồi chuyện những đôi yêu nhau mặn nồng là thế, ấy vậy mà khi nói lời chia tay lại đang tâm tước đoạt sự sống của nhau…

- Hàng loạt những cái ác hiện hữu, khiến ta không khỏi phải đặt câu hỏi: Vì sao cái ác của con người đang lộng hành?

- Chẳng có một lý do nào có thể biện minh được cho những cái ác đó. Đây là những cái ác hiện hữu, còn bao nhiêu cái ác, mà ẩn chứa trong đó là sự hủy diệt sự sống của bao người vẫn diễn ra hằng ngày.

- Đúng thế. Bao nhiêu vụ thực phẩm bẩn. Thịt ôi thiu trở thành thịt tươi; rau quả mướt mát…chỉ vì bơm hóa chất. Mà cái hóa chất ấy khi ăn vào chính là ăn “mầm chết”. Cũng toàn là tự con người tạo ra cho con người cả.

- Quả là như vậy, hằng ngày qua các phương tiện thông tin đại chúng, ta bắt gặp hàng loạt những vụ “giết người” như thế. Chả nhẽ tình người không sánh được với mấy đồng lợi nhuận? Chỉ vì cái lợi nhỏ của mình mà người ta ngấm ngầm giết chết đồng loại. Em công nhận bác đặt câu hỏi “người sống với người thế nào” cũng đáng hỏi lắm.

- Đây chính là những cái ác giấu mặt.

-Chưa hẳn là giấu mặt bác ạ. Bao nhiêu cơ sở sản xuất, chăn nuôi; bao nhiêu người tiêu thụ sản phẩm bẩn đã bị phanh phui rồi đó. Vấn đề là “trị tội” những kẻ này như thế nào thôi. Em thấy đa số các vụ bị phát hiện đều xử phạt hành chính, là không ổn.

- Quả không ổn thật. Số tiền phạt mà so với lợi nhuận từ “tội ác hại người” của những kẻ này phỏng có thấm gì. Càng không thấm hơn khi những hành động đó lại đổi bằng tính mạng của con người. Xử lý không nghiêm cũng là tiếp tay cho cái ác.

- Bác đã nói đến những cái ác, thì em cũng xin “đa chiều” luôn. Sao dạo này nhiều vụ “choảng nhau” quá nhỉ. Theo bác cái chuyện “choảng nhau” có đáng quan tâm không?

- Đáng quan tâm quá ấy chứ, tớ thấy nhiều chuyện rất nhỏ, người ta cũng sẵn sàng “choảng nhau” như quân thù vậy. Mà toàn những lý do lãng sẹc. Va chạm giao thông chút đỉnh; từ một cái nhìn cho là “nhìn đểu”…cũng dao kiếm dàn hàng…Thế mới, Tôi hỏi…

-Thôi bác đừng hỏi em nữa nhé, toàn chuyện “choảng” thêm đau đầu.

- Ơ hay, cái chú này, tớ đang nhẩm cái bài thơ “hỏi” đấy chứ.

- Bài ấy thế nào mà bác định đem ra “đa chiều” với em?

- Chả thế nào cả, tớ thấy hay thôi.

- Bác đọc đi xem nào.

- “Tôi hỏi đất, đất sống với nhau thế nào?...”

- Tưởng gì chứ bài này em thuộc lòng từ ngày ngồi ghế nhà trường. Đại loại hỏi đất, hỏi gió, hỏi mây, hỏi cỏ… sống với nhau thế nào đều được trả lời là nâng niu, yêu thương bù đắp cho nhau.

- Chú giỏi, giỏi quá. Vậy mà tớ vừa mới biết đấy. Nhân mấy vụ vừa rồi nên nếu có “đa chiều” thì “đa chiều” ở cái câu cuối ấy.

- “Tôi hỏi người sống với nhau thế nào”, phải không bác?

- Đúng thế. Chẳng có câu trả lời nào cả.

- Em cho rằng không có câu trả lời là đúng. Con người kỵ nhất là tự khen mình, có nói sống tốt với nhau đã chắc gì được tin, nên tốt nhất là im lặng.

- Chú nói ngang phè phè. Ngoài chuyện “choảng”, tước mạng sống của nhau, ngày nào cũng có thông tin phát hiện nơi này, nơi kia sử dụng thực phẩm bẩn, đồ uống có chất gây ung thư… để bán cho đồng loại, thì e rằng không dám trả lời mới đúng.

- Thế cái câu nói đùa “sợ nhất là con người” hóa ra lại đúng, bác nhể.

- Tớ cũng nghĩ thế.

- Nhưng nếu vậy thì đã chả có cụm từ “tình người”. Em nhớ có nhà thơ nào đó đã viết: “người với người sống để yêu nhau”…

-Thì đúng như vậy. Nhưng cứ xảy ra chuyện này, chuyện nọ, rồi sẽ làm ảnh hưởng đến suy nghĩ của mỗi người về “tình người”. Khi ấy nguy hiểm lắm.

- Để bác khỏi nặng lòng, em tặng bác một câu mà em hay bắt gặp trên phây bốc: “Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy/Ta có thêm ngày mới để yêu thương”.

- Hay, hay lắm! Thông điệp của chú là con người phải yêu thương nhau mỗi ngày. Đúng không!

Thiện Tâm

Nguồn :