M
08:58 | 19/12/2018

Em đây này, anh hãy dựa vào đi

(LĐTĐ) Có một ngày em bỗng nhận ra, trong cuộc đời mỗi người bao giờ cũng trải qua một lần đau cùng khổ tận vì yêu. Thế nhưng anh à, chưa một lần em nhìn thấy người đàn ông nào rơi nước mắt lại không bị bảo là yếu đuối ủy mị, dẫu rằng yếu đuối vốn đâu phải là đặc quyền của riêng con gái.  

Truyện ngắn: Hoa cỏ lau
Anh ổn không, ngày cuộc tình mình trở nên vô nghĩa?

Em biết, ai cũng có một góc khuất trong trái tim, và rằng những điều không thể thốt thành lời luôn luôn là thứ mà con người ta muốn nói nhất. Khi trái tim mình đã trở nên chật chội bởi những điều chưa bao giờ nói, em sẽ tìm cho mình góc hẹp, vùi đầu vòng tay của ai đó mà khóc một trận đã đời. Nỗi buồn không cần nói, nhưng chúng cần được sẻ chia, dù chỉ là trong im lặng. Vậy mà anh – người đàn ông lỡ khoác trên mình chiếc áo gai mạnh mẽ lại chưa một lần được sẻ chia, dẫu chỉ bằng một tiếc thở dài loang vào không khí.

Ảnh minh họa: Thu Trang

Anh à, em vẫn biết rằng, đàn ông có những lý lẽ của đàn ông để cái cảm xúc tự nhiên như khóc than cũng thành chuyện chẳng dễ dàng. Nhưng em cũng biết, nén giữ một nỗi buồn ở trong tim khó chịu biết bao nhiêu. Nên anh ơi, nếu anh không muốn em biết bàn tay mình đang run rẩy từng cơn vì buồn khổ, em sẽ không một lần chạm đến. Nếu anh không muốn em nghe tiếng khóc ngằn ngặt đến cạn kiệt lòng, em sẽ bịt tai lại. Và nếu, anh không muốn em nhìn thấy vẻ yếu đuối chưa từng trên khuôn mặt gió sương thì em sẽ nhắm mắt. Nhưng xin anh, hãy cứ yếu mềm khi có thể.

Anh biết đấy, đời người suy cho cùng cũng chỉ là vòng xoay của bốn chữ “hỉ nộ ái ố”. Chúng ta có thể cùng cười, vậy tại sao khi khổ đau buồn bã lại gồng mình chịu đựng? Chôn giấu nỗi buồn cũng giống như khi chúng ta bị rơi vào vũng lầy, càng tin rằng bản thân sẽ tự mình thoát ra được mà vùng vẫy, sẽ lại càng lún sâu. Nên người thương ơi, chỉ cần anh gọi tên thì chắc chắn em sẽ đưa bàn tay của mình ra mà nắm lấy tay anh, em sẽ ôm bờ vai anh rộng, luồn tay vào mái tóc phong ba, em sẽ lắng nghe người đàn ông mạnh mẽ của mình thở những tiếng chông chênh, và hẳn là lúc đó, anh chẳng cần mạnh mẽ.

Anh, em không phải là một người con gái kiên cường trong mọi hoàn cảnh, nhưng nếu anh nói cần em, em sẽ trở nên cứng rắn hơn bao giờ hết. Đừng chịu đựng nữa, nếu anh đang mệt mỏi, nếu anh đang cần một bàn tay và một người cùng anh chia sẻ, nếu anh muốn gục vào bờ vai ai mà khóc, thì có em này! Em ở ngay bên cạnh anh đây! Anh à, em không hứa anh sẽ hết buồn ngay, nhưng em hứa sẽ cùng anh đi hết cả những ngày âm u bất tận. Em không hứa sẽ làm cho anh vui trở lại thật nhanh, nhưng em hứa rằng khi anh mệt mỏi và cô đơn, thì chí ít, em sẽ làm cho nỗi cô đơn tan biến.

Em ở đây rồi, anh cứ dựa vào đi!

Lạc An

Nguồn :