M
09:37 | 10/05/2019

Anh không để em khóc, nhưng em lại trốn anh để khóc

(LĐTĐ) “Suốt tám năm qua, chưa một lần anh để em phải khóc. Em bỏ anh đi bây giờ, để em phải khóc nữa hay sao?”  

anh khong de em khoc nhung em lai tron anh de khoc Tâm trí anh có gì đâu?
anh khong de em khoc nhung em lai tron anh de khoc Hôn nhân không đáng sợ, chọn sai người mới là đáng sợ!
anh khong de em khoc nhung em lai tron anh de khoc Tình yêu chính là điểm cực cận của hạnh phúc
anh khong de em khoc nhung em lai tron anh de khoc Yêu anh, cả một đời yêu anh

Tôi níu chặt tay em, để em không vùng chạy đi mất, đi về phía kẻ đã vô tình đánh rơi em cách đây tám năm và tôi nhặt được. Nhưng thứ tôi nhặt được là mái tóc đẫm mùi hoa đại của em, là bàn tay trắng ngần non nớt của em, chứ đâu phải tâm hồn em, tình yêu em.

Em lạnh lùng gạt tay tôi, vứt bỏ bao nhiêu cố gắng trong tám năm qua của tôi xuống đất, khiến chúng vỡ vụn còn tôi thì vỡ òa trong đau thương. Lời cuối cùng em nói với tôi, chỉ vỏn vẹn vài từ: “Em sẽ về sớm thôi.”

anh khong de em khoc nhung em lai tron anh de khoc
Ảnh minh họa: Gia Huy

Và em mãi mãi không bao giờ trở về bên tôi. Dù tôi nói với em, rằng nếu em dời xa tôi, nghĩa là em sẽ mất tôi, mất tôi mãi mãi.

Nhưng em nào để tâm. Em đâu cần tôi, dù là một ngày hay tám năm. Thứ em cần là kẻ đó.

Là kẻ đã vứt bỏ em tám năm trước, vì sự nghiệp.

Là kẻ đã nói rằng, em và hắn ta không thuộc về nhau, không hợp nhau, khoảng cách quá xa còn hắn thì không muốn giữ khoảng cách đó.

Là kẻ nói rằng, em không cho hắn tình yêu mà hắn cần, dù anh tin thứ tình yêu hắn đề cập đến thậm chí chưa chắc đã phải là tình yêu.

Nhưng em vẫn đến bên hắn, sẵn sàng vứt bỏ lâu đài vững chãi anh xây tám năm qua để chở che em khỏi kỉ niệm cũ, khỏi sóng gió quá khứ ập đến mỗi khi em ưu phiền.

Em vẫn bỏ anh.

Anh nào tiếc tám năm, anh nào tiếc công sức. Anh sẵn sàng dành ra mười năm, hai mươi năm, thậm chí cả đời nữa kìa.

Nhưng liệu em quay về, em có hạnh phúc không? Em có thể không khóc như mưa giống tám năm về trước không? Hắn có đủ ổn định để lo cho em không, hay sẽ lại lợi dụng và hại em một lần nữa?

Một lần, chỉ một lần cũng quá đủ đối với anh. Nhìn thấy em đứng trong mưa, ghì chặt lấy tay hắn, trong khi hắn sẵn sàng gạt phăng tay em, khiến em ngã lăn xuống đường. Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, anh đau không thở nổi.

Và anh chạy đến, ôm chặt lấy em để những giọt mưa nặng hạt ngoài kia không làm ướt em, nhưng em lại tự làm ướt chính mình bằng những giọt nước mắt cứ thi nhau tuôn xuống, không sao ngừng lại được.

Tám năm ở bên anh, anh biết, có những khi kỉ niệm ùa về khiến em sầu đến thắt lòng. Đó là những ngày em trốn anh ra công viên, đeo tai nghe rồi bật khóc ngon lành như đứa trẻ. Em có riêng một playlist với những bản nhạc quen thuộc chỉ thuộc về riêng em và hắn, để rồi chỉ cần có dịp, em lại bật chúng lên, nghe và nhớ về những điều đã cũ.

Khi ấy, anh luôn âm thầm dõi theo từng bước em đi, để rồi không dám làm phiền em, chỉ biết đứng đằng sau nhìn vai em run lên trong ánh dương rạng rỡ.

Anh không để em khóc, nhưng em lại trốn anh để khóc. Rốt cuộc, có khi nào em thực sự hạnh phúc không?

Đừng khóc, em ơi, xin em đừng khóc.

Có một lần, anh bắt gặp em đang khóc ngoài hiên nhà. Anh hỏi thăm em, em kêu đau mắt, và em còn nhớ anh nói câu gì không?

Anh nói, dù em đau mắt, hay em đau lòng, thì anh cũng mãi mãi ở bên em.

Vậy mà lại một lần nữa, em bỏ anh, để quay về với người yêu cũ.

Em vẫn chọn rời bỏ anh, để quay về cội nguồn của niềm đau và quá khứ...

Rốt cuộc, phải làm thế nào thì em mới ở bên anh đây?

Rốt cuộc, phải yêu em nhiều thế nào nữa thì em mới ở bên anh?

Hay ngay từ đầu, chỉ vì anh là người đến sau

Nên mãi mãi anh không có quyền được ở bên em...

B.M.P

Nguồn :