M
10:54 | 09/05/2019

Tâm trí anh có gì đâu?

(LĐTĐ) Phải chăng khi mất em rồi anh mới nhận ra vùng trời bình yên của anh cũng chẳng hề bình yên như anh nghĩ.  

tam tri anh co gi dau Tình yêu chính là điểm cực cận của hạnh phúc
tam tri anh co gi dau Yêu anh, cả một đời yêu anh
tam tri anh co gi dau Em là mùa thu của anh

Đâu đó ngoài kia, hình như có rất nhiều người. Ai cũng vội vã như thể ai cũng có ai đang chờ: ô tô tấp nập qua lại, bấm còi inh ỏi, xe máy phóng veo veo, bụi đường cuốn lên những đụn lốc xoáy vô hình. Họ cứ mải miêt lướt qua nhau, tiếng hò hét bon chen trong không gian chật hẹp, tiếng vãn chợ, tiếng thời gian chảy qua kẽ tay...

Anh vẫn ngồi đây, trong quán cà phê với mùi cà phê cũ rích và nồng đượm. Anh tách biệt mình với thế giới ngoài kia, thả hồn vào những bản nhạc Trịnh Công Sơn da diết mà mãi chẳng thấm, rồi anh tự hỏi mình: không biết anh đã qua được chuyện này chưa? Chuyện chia tay của chúng mình ấy...

tam tri anh co gi dau
Em có đang hẹn hò cùng ai không? (ảnh minh họa: Hồng Ngát)

Cà phê đen đá lạnh và đắng, nhưng chảy xuống họng lại có vị khen khét, giống cuộc tình của mình. Nhiều dân chơi cà phê bảo, cà phê dù đắng đến mấy sau khi uống xong cũng đọng lại vị ngọt nơi đáy cổ. Nhưng anh không phải dân chơi cà phê nên nhấm nháp chút đen đá chẳng khác nào nhấm nháp khổ qua, vừa đắng vừa khó nuốt.

Nhưng anh vẫn uống trong vô thức và nghĩ về em, bởi tâm trí anh có gì đâu, trống rỗng một màu, chỉ khuôn mặt em là hiển hiện trong đó.

Cuộc sống của anh vẫn thế, nói đúng hơn là trước hay sau khi có em vẫn chẳng thay đổi gì. Mỗi sáng vẫn đến công ty đều, giải quyết hết ba chồng báo cáo, đến giờ tan tầm là tạt vào quán cà phê cũ, ngồi đợi đến khi nhà nhà về hết mới lững thững dắt xe về.

Tẻ nhạt quá chăng? Và vì tẻ nhạt nên chúng ta mới không còn là của nhau nữa?

Sao anh thấy cứ sai sai? Anh vẫn còn bản thân để yêu thương, vẫn còn vô vàn những mối quan tâm khác, nhưng sao anh lại cứ nghĩ đến em.

Rảnh ra là nghĩ đến em, thật khác với lúc yêu em, anh hiếm khi nào thấy bóng hình em ẩn hiện trong đầu.

Phải chăng khi mất em rồi anh mới nhận ra vùng trời bình yên của anh cũng chẳng hề bình yên như anh nghĩ.

Anh nhớ em, một nỗi nhớ vô hình và giản dị. Dường như anh vẫn nhìn thấy em sau chồng báo cáo cao ngất hàng ngày, thấy em đung đưa chân ở bến xe buýt, mắt nhìn về phía cổng công ty đầy mong chờ với túi đồ ăn trên tay. Anh vẫn thấy em ở cuối cầu thang của khu anh sống, miệng cười tươi như hoa và tay thì vẫy vẫy. Tóc em có mùi của hoa nhài và của gió, nhưng tại sao chỉ đến khi không còn em ở bên anh mới nhận ra?

Sao tim anh lại cứ trống rỗng thế này?

Hình như tâm trí anh vẫn chẳng có gì như trước ngày em đến, nhưng bây giờ nó chẳng có gì theo một cách khác.

Anh cố tình đi đến những con đường ta từng đi sau giờ tan tầm dù đó là đường vòng, phải mua đường thêm hai, ba cây số. Anh bắt gặp em ở mọi ngóc ngách Hà Nội, nếu chú ý thì trong gió anh cũng nghe tiếng em cười.

Em,

Em có đang hẹn hò cùng ai không? Có còn lang thang ở những quán cà phê chúng mình thường ngồi từ sáng đến chiều những ngày cuối tuần?

Dù hẹn hò, nhưng chúng mình chỉ ngồi im lặng cạnh nhau, làm việc riêng, thậm chí anh còn mang báo cáo công ty đến làm nốt. Ai uống nước của người nấy, ai làm việc người nấy, chỉ đơn giản là ngồi chung một bàn. Không chuyện phiếm, không bông đùa, chẳng khác nào đi một mình.

Nhưng sao từ ngày chia tay, vẫn là đi một mình mà lại trống trải đến thế?

Có phải anh vẫn còn yêu em không?

Dù tâm trí anh có gì đâu,

Nhưng hình như vẫn có hình bóng em trong đó...

Thiều An

Nguồn :