Khát vọng trên thung lũng mộng mơ Mà Sa Phìn
| Đông ấm vùng cao: Chung tay góp sức vì người nghèo | |
| Trẻ vùng cao đón chờ năm học mới |
Sau những choáng ngợp vì vàng, sau những tang thương vì thuốc phiện người dân nơi đây tưởng như đã chìm dần vào bóng tối. Cho tới một ngày, người Kinh duy nhất của bản làng là chị Cù Thị Xuân đã làm một cuộc cách mạng, xóa bỏ cây Anh Túc và thay vào đó là những cây trồng mang lại giá trị kinh tế cao. Cuộc sống của người dân cũng dần dần mà khá lên, họ cũng vì thế mà thay đổi nhận thức. Cây thuốc phiện được phá bỏ và cây thảo quả được trồng thay thế.
Thảo quả thực sự mang lại nguồn thu lớn, theo tính toán, nếu trồng một nghìn gốc thì mỗi năm cho thu khoảng 10 triệu đồng. Cuộc sống của người dân vì thế mà khá hơn. Ông Phà A Chiến làng phấn khởi: "Trước kia nhà tôi nghèo lắm, sống lay lắt qua ngày với thuốc phiện, nhưng từ khi bà Xuân lên khuyên bỏ "giàng dinh" (thuốc phiện) trồng thảo quả, thấy ưng cái bụng là làm theo. Bây giờ thì khá rồi, người Mông ở đây mang ơn bà lắm!". Người dân bắt đầu có tư tưởng “trở lại chính mình”, cái bóng của vàng, của thuốc phiện dần mai một.
![]() |
| Một lớp học vùng cao. |
Sự thay đổi trong cuộc sống của họ trước tiên phải là cái chữ. Năm 2009, lần đầu tiên ở bản làng này có một học sinh đã vượt qua được sương mù và vào học ở một trường trung cấp chuyên nghiệp. Đó là niềm tự hào của buôn làng. Năm 1995, khi thuốc phiện và vàng vẫn còn “toả bóng”, trường học được mở, một đội ngũ các thầy cô giáo về dạy học nhưng chẳng gia đình nào cho con đi học vì những đứa trẻ phải lên rừng lấy củi, kiếm măng…để bố mẹ chúng mơ màng bên chiếc đèn dầu thuốc phiện. Tư tưởng "cái chữ không thể làm no cái bụng được" đã ăn sâu vào máu của những con người nơi đây.
Nhưng bây giờ, mọi thứ đã khác. Sau khi có cây pơmu, màu xanh bạt ngàn của những cánh rừng này cũng đem đến màu xanh cho cuộc đời họ. Có cuộc sống đủ ăn, họ bắt đầu nghĩ đến tương lai, bắt đầu thương những dứa trẻ. Ông Giàng A Tủa - một già làng phấn khởi: “Phải thế chứ, mình ít cái chữ, khổ lắm. Thương bọn trẻ, phải cho chúng đi học để có cái chữ, thế mới sướng được, cán bộ bảo thế mà”. Những người thầy giáo nhọc nhằn với chuyện “gieo chữ ở vùng cao” suốt bao năm qua, nay nhắc lại cái ngày mệt mỏi ấy mà lòng cũng ấm lại. Thầy Vương Chính Mong - giáo viên Trường Tiểu học Mà Sa Phìn: “Ngày đó đi vận động học sinh đến lớp, các thầy cô còn bị người dân đuổi như đuổi tà ấy. Nhưng bây giờ thì khác rồi, người ta gặp thầy mừng như khách quý”.
Như cây xanh tích nhựa sống rồi đâm chồi nở nụ, sự nỗ lực của các thầy cô giáo cùng với cán bộ xã thôn đã giúp người dân hiểu ra. Và lại một cuộc “cả làng đi học” làm cho bản làng như bừng tỉnh... họ bắt đầu có tầm mắt vượt qua mây mù, núi thẳm, rừng hoang. Họ biết không dứt được hủ tục, đói nghèo, không cho con em mình bám lấy cái chữ thì chắc hẳn đời chúng sẽ cơ cực lắm!
Lớp học đầu tiên chỉ có vài người, sau tăng dần đủ các lứa tuổi từ cụ già tóc bạc cho tới các em nhỏ. Và đến nay, mảnh đất một thời là xứ sở hoa Anh túc, nay đã có một cuộc “lột xác”. Hai ngôi trường mần non và tiểu học khang trang và khá đầy đủ đã trở thành một ngôi nhà thứ hai cho những con em người Mông. Không nhiều lớp nhưng có gần 200 học sinh ngày ngày đến lớp học. Buổi sáng, trong cái tiết trời giá lạnh của mùa đông nhưng những đứa trẻ vẫn hăm hở đến lớp để học chữ.
Có một số học sinh ở xa còn xin được nội trú trong trường để tiện cho việc học. Lù A Púa- học sinh lớp 5, trường tiểu học Mà Sa Phìn cười khúc khích: “Đi học thích lắm! không về đây lấy chữ thì ở nhà phải leo núi mỏi chân, cuốc rẫy phồng tay. Học chữ khó cực nhưng đến trường rất vui. Em cũng thích trở thành thầy giáo”. Thế là chúng đã biết ước mơ xa hơn, thay vào những niềm mong mỏi kiếm được nhiều tiền mang về nhà cho bố mẹ mỗi bận lên rừng. Chúng biết thèm khát một cuộc sống có cái chữ, biết rạo rực để đón đợi một ngày mới…
Chia tay mảnh đất Mà Sa Phìn khi sương đã phủ kín các nóc nhà. Mây và gió vẫn trôi cùng với cuộc sống nhiều sóng gió của người dân.Trong lòng chúng tôi cứ day dứt mãi khi bắt gặp ánh mắt khát chữ của những đứa trẻ, và sự gửi gắm tâm sự của người dân về một giấc mơ đổi đời. Họ khát khao một con đường thoát nghèo và mong mỏi con đường đến trường của con em họ rộng mở hơn.
Anh Tuấn – Trung Kiên
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
New Year Concert 2026: Khi âm nhạc giao hưởng bước vào đời sống đô thị
TP.HCM: Triệt phá đường dây cưỡng đoạt tài sản xuyên biên giới núp bóng “hiệp sĩ”
Kịp thời ngăn chặn gần 1 tấn chân gà bẩn dịp Tết Dương lịch
Ngày đầu năm 2026: Gần 2.000 tài xế bị trừ điểm giấy phép lái xe
Hanoi Concert 2026: Khởi đầu năm mới bằng hòa nhạc tại Hoàng thành Thăng Long
Người dân Thủ đô đổ về "Chợ phiên vùng cao" đón năm mới 2026
Bảo đảm trật tự, an toàn giao thông dịp Tết Dương lịch 2026
Tin khác
Khai trương Báo Nhân Dân điện tử tiếng Hàn Quốc
Tin mới 30/12/2025 19:04
Đảng, Nhà nước tặng quà nhân dịp chào mừng Đại hội Đảng XIV và Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026
Tin mới 29/12/2025 09:30
Ngành Văn hóa, Thể thao và Du lịch khẳng định vị thế, vai trò trong nhiệm kỳ 2021 - 2025
Tin mới 27/12/2025 19:55
Lan tỏa tinh thần cống hiến từ những tấm gương thi đua yêu nước điển hình
Tin mới 27/12/2025 16:07
Thi đua đổi mới, sáng tạo, bứt phá đưa đất nước vào kỷ nguyên phát triẻn giàu mạnh
Tin mới 27/12/2025 15:43
Ban Bí thư chỉ đạo tập trung tổ chức Tết Bính Ngọ năm 2026
Tin mới 27/12/2025 14:46
Thi đua yêu nước tạo xung lực mới cho phát triển đất nước trong kỷ nguyên mới
Tin mới 27/12/2025 13:48
Khơi dậy tinh thần đổi mới, sáng tạo, bứt phá vì một Việt Nam hùng cường
Tin mới 27/12/2025 13:36
Phát biểu của Tổng Bí thư Tô Lâm tại Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc lần thứ XI
Tin mới 27/12/2025 11:27
"Kết nối tri thức với cuộc sống" là sách giáo khoa thống nhất toàn quốc từ năm học 2026 - 2027
Tin mới 27/12/2025 08:12
