Lời cảnh báo bằng máu
| Hạnh phúc muôn mặt | |
| Chiếc xúc xắc | |
| Thỏa thuận kinh hoàng |
Cái nghề này đã cướp đi sinh mạng của biết bao con người, của chính kẻ gây ra vụ nổ thì đã đành, nhưng còn kéo theo cái chết oan uổng cho những người xung quanh, nhiều lúc của cả chính gia đình họ.
Điều gì đã thôi thúc họ làm cái nghề “giỡn mặt thần chết” đó? Tại sao họ vẫn có thể làm nghề khác để kiếm sống mà không phải đối mặt với cái chết thảm khốc? Cái gì đã hấp dẫn họ đến thế?
Những sản phẩm mà người “cưa bom” thu được khi cưa cắt một quả bom, một trái mìn hay cái đầu đạn pháo là sắt vụn, gang vụn, đồng vụn… và thuốc nổ. Kim loại vụn thì bán theo ký lô chẳng được mấy đồng, nhưng chính lượng thuốc nổ trong đó mới là thứ đáng giá. Thuốc nổ bán cho dân khai thác đá, bán cho ngư dân đi biển đánh cá, thậm chí họ bán cho cả những kẻ có mưu đồ xấu ảnh hưởng đến an ninh, trật tự xã hội. Có tiền nhanh như thế, nên họ mới mừng rỡ khi vớ được quả bom (càng to càng tốt!) và thế là họ mải miết cưa, mải miết đục, mải mê cắt, mà không cần biết thần chết đang lơ lửng trên đầu. Họ quá tự tin vào bản thân, bởi họ đã từng nhiều lần cưa như thế, cắt như thế, đục như thế có sao đâu? Và rồi “bùm!”, họ không kịp hiểu vì sao họ vẫn làm như thế mà lại nổ?
Ở Berlin, khi người thi công đào móng xây dựng nhà, phát hiện quả bom từ Thế chiến thứ II sót lại, chính quyền đã lệnh sơ tán cả nửa thành phố để xử lý. Vậy mà ở đây, một người buôn phế liệu, gom về cả bom đạn mà không ai hay biết.
Các tổ chức nhân đạo quốc tế rất quan tâm vấn đề này ở Việt Nam. Lúc đầu, họ kinh ngạc về những người làm nghề rà tìm phế liệu, vật liệu nổ, sau thì họ hiểu lý do tại sao và họ lập các dự án hỗ trợ cho những người đó chuyển nghề, hỗ trợ giúp những nạn nhân của bom mìn được tái hòa nhập với cộng đồng. Họ đưa chương trình giáo dục về hiểm họa bom mìn vào nhà trường dạy cho học sinh, chả thế mà trẻ em ở Quảng Trị nói vanh vách về các loại bom, mìn, vật nổ và cách xử trí khi nhìn thấy nó. Những lời cảnh báo bằng máu vẫn diễn ra từ các vụ nổ bom, nhưng có vẻ như nó chưa cảnh tỉnh được những con người bất chấp mạng sống để mưu sinh.
Đất nước đã qua chiến tranh hơn 40 năm mà vẫn còn những người chết vì bom đạn. Phải chăng ở đâu đó, con người vẫn còn thờ ơ với mạng sống của mình và mạng sống của cộng đồng?
Bảo Anh
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay
Cộng đồng 25/02/2026 21:51
Đầu năm mới nên mua gì để cả năm may mắn, hanh thông?
Cộng đồng 22/02/2026 18:54
Mua muối đầu năm, nét đẹp bình dị
Cộng đồng 20/02/2026 18:05
Xuân Bính Ngọ rộn ràng Trường Sa
Cộng đồng 19/02/2026 13:26
Hà Nội: Tìm thấy người thân đi lạc nhờ thông báo từ Cảnh sát giao thông
Cộng đồng 14/02/2026 14:20
Gia đình Hà Nội giữ nếp tự gói bánh chưng mỗi dịp Tết
Cộng đồng 14/02/2026 07:17
Trạm yêu thương: Hạnh phúc vầng trăng khuyết
Cộng đồng 13/02/2026 13:56
Trao tặng 58 suất quà tới bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện
Cộng đồng 13/02/2026 10:53
Mang Tết ấm đến với bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn
Cộng đồng 12/02/2026 08:04
Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội: Mang Tết ấm đến với học sinh khuyết tật Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn
Cộng đồng 11/02/2026 21:34