M
11:31 | 21/12/2019

Truyện ngắn: Vòng tay ngọt ngào

(LĐTĐ) Cô là con út, từ nhỏ đã sống trong sự bao bọc của bố mẹ, lớn lên xa nhà đi học đại học thì lại được anh trai chăm sóc, bảo ban nên cô sống khá vô tư, tính cách có phần hơi trẻ con, thích làm nũng và hay giận dỗi. Đến khi yêu anh, cô lại may mắn vì có một người yêu rất quan tâm và chiều chuộng cô.  

Truyện ngắn: Ngày gặp lại
Truyện ngắn: Tiếng chuông nguyện trong mưa
Truyện ngắn: Thế giới kết thúc thật dịu dàng

Do hai người học chung một trường nên từ ngày yêu cô, anh luôn là người đưa đón cô đi học mặc dù quãng đường từ nhà anh sang nhà cô xa đến gần hai mươi cây số. Cô không có xe máy, lại không quen thuộc đường phố Hà Nội nên nếu có việc cần phải đi đâu, cô luôn nhờ anh đưa đi và anh luôn vui vẻ đồng ý kể cả đó là khi mùa đông rét buốt da buốt thịt hay vào ngày hè nóng như đổ lửa, nắng rát mặt.

Cô bị đau dạ dày nhưng lại có thói quen ăn uống thất thường, không đúng bữa. Có đôi khi bận làm một việc gì đó là cô sẵn sàng nhịn đói hoặc ăn linh tinh vài ba chiếc bánh ngọt cho xong, để rồi lại bị cơn đau hành hạ đến quặn người. Anh biết tính cô nên nếu đang ở cạnh, anh sẽ bắt cô cùng đi ăn cơm cho đúng bữa. Nếu không ở cạnh, anh sẽ gọi điện nhắc nhở, chỉ đến khi cô đi ăn, chụp hình lại bữa ăn của cô gửi cho anh xem thì anh mới yên tâm. Sợ cô lên cơn đau bất chợt, anh mua sẵn thuốc để trong túi cho cô, khi nào cô đau là có thuốc uống ngay.

Ảnh minh họa: Thu Trang

Là sinh viên sống xa nhà nên cô ăn mặc khá giản dị, tiêu pha dè sẻn và ăn uống tiết kiệm. Muốn cuộc sống của cô tốt hơn, anh đã tranh thủ đi làm thêm ngoài giờ đi học để có tiền mua sắm thêm quần áo, giầy dép cho cô, đưa cô đi chơi, đi xem phim, đi ăn những món ngon,…

Yêu nhau thấm thoát cũng đã hơn ba năm, dường như cô đã quá quen với những chăm sóc của anh dành cho cô đến nỗi xem nó như là điều hiển nhiên mà anh phải làm. Giờ đây hai người đều đã ra trường và đi làm. Vì làm ở hai công ty khác nhau nên thời gian gặp nhau giữa anh và cô cũng ít hơn và hai người có nhiều điều phải quan tâm hơn lúc vẫn còn là những cô cậu sinh viên vô lo vô nghĩ, được cha mẹ chu cấp.

Công việc của anh rất nhiều nên thường phải ở lại làm thêm giờ. Điều đó khiến cho anh nhiều lần trễ hẹn với cô, để cô phải chờ đợi. Một hai lần đầu thì không sao nhưng càng ngày anh càng hay trễ hẹn khiến cô rất khó chịu. Đã có lần vì quá bực mình, cô đã nhắn tin cho anh rằng nếu cứ trễ hẹn thế này thì tốt nhất đừng hẹn hò gì nữa, ai ở nhà người đấy cho đỡ ấm ức vì phải chờ đợi. Anh đã phải xin lỗi, năn nỉ cô rất lâu thì cô mới hết giận.

Những lần hai người hẹn hò cũng đâu có được yên, cứ một lúc anh lại có điện thoại hỏi công việc. Vì dự án yêu cầu gấp tiến độ nên điện thoại anh không thể không nghe. Đôi khi đang đưa cô đi chơi thì anh lại phải về giải quyết công việc gấp, để cô phải tự bắt xe đi về. Anh biết làm như thế là không phải với cô nhưng anh đang muốn cố gắng làm việc kiếm tiền để tích lũy một khoản kha khá và cưới cô về làm vợ nên đành để cô chịu ấm ức. Anh nghĩ sau này sẽ bù đắp lại cho cô.

Anh có ngờ đâu vì dành quá nhiều thời gian cho công việc nên anh đã khiến cô cảm thấy cô không còn quan trọng với anh, rằng anh yêu công việc, yêu tiền hơn cô. Biết bao lần anh bỏ cô lại giữa đường để cô lủi thủi tự mình đi về khiến cô bị tổn thương. Và cô quyết định chia tay với anh, cô không muốn lúc nào cũng cảm thấy cô đơn trong mối quan hệ của hai người. Cô nghĩ rằng vắng anh, cô vẫn sẽ ổn.

Nhưng có vẻ như cô đã nhầm, cô đi đâu, làm gì những khiến cô nhớ về hình bóng của anh. Đến bữa ăn cơm, cô sẽ nhớ đến những lần anh gọi điện giục giã cô đi ăn đúng bữa. Không có anh kiểm tra, cô lại hay ăn uống thất thường như trước. Vài lần như thế khiến nửa đêm cô lên cơn đau dạ dày, cũng may vì trước đó anh đã mua thuốc để sẵn cho cô nên cô mới có thuốc uống giảm đau kịp thời.

Có lần cô có việc đi qua nhà anh, cô mới phát hiện hóa ra khi tự đi xe mới biết đường từ nhà anh đến nhà cô không gần chút nào, trước đây cô chỉ ngồi sau xe anh đèo nên đâu cảm nhận hết được nỗi vất vả của anh khi ngày ngày phải đưa đón cô đi học. Cô ở Hà Nội mấy năm nhưng chẳng biết tên đường, giờ muốn đi đâu cũng phải lên mạng tra cứu bản đồ, vì trước đó cô luôn có anh đưa đi rồi.

Xa anh rồi cô mới phát hiện ra anh quan tâm, chăm sóc cô nhiều như thế nào. Trước đây, cô cứ vô tư đón nhận mà không biết trân trọng nó. Cô thấy trách mình vì không đặt vào hoàn cảnh của anh để nghĩ cho anh mà chỉ lo nghĩ đến cảm nhận bản thân mình rồi giận dỗi anh vô cớ. Cô muốn liên lạc với anh nhưng lại không dám, vì chính cô là người mở lời chia tay trước.

Hôm nay là ngày cưới người bạn thân chung của hai người nên cô và anh đã gặp nhau tại tiệc cưới. Anh vẫn quan tâm đến cô, ngồi ăn luôn gắp cho cô những món ăn mà cô thích. Tan buổi tiệc, thấy trời đã khá muộn, anh đề nghị được đưa cô về nhà cho an toàn. Suốt quãng đường, hai người ngại ngùng nên không nói chuyện gì với nhau.

Đến nhà cô, khi cô chào anh chuẩn bị đi vào, anh mới ngập ngừng hỏi: “Cuộc sống của em dạo này có ổn không?”. Cô khẽ mỉm cười: “Em vẫn ổn anh ạ”. “Thế là tốt rồi, như thế anh cũng yên tâm. Thôi anh về đây, em nhớ ăn uống đúng bữa để không bị đau dạ dày nhé. Đi làm thì đi xe chậm thôi, em hay đi nhanh nguy hiểm lắm”. Anh quay lưng định bước đi. Nhìn theo bóng lưng của anh, cô cảm thấy mất mát kinh khủng, cô sợ nếu không nói với anh ngay lúc này thì cô sẽ mất anh mãi mãi. Cô bật khóc: “Anh, em nói dối anh đấy, thực sự em không ổn chút nào. Em nhớ anh nhiều lắm. Là do em đã quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến suy nghĩ trẻ con của bản thân mà không nghĩ cho anh. Em xin lỗi vì đã đòi chia tay, em sai rồi”. Anh quay lại, bước vội đến ôm cô vào lòng: “Em đừng khóc, anh cũng có lỗi vì thời gian qua đã bỏ bê em khiến cho em phải buồn. Anh hứa sau này sẽ không như thế nữa. Anh cũng rất nhớ em. Anh yêu em”.

Chưa bao giờ cô thấy được ở trong vòng tay anh lại ngọt ngào và ấm áp như thế. Chỉ đến khi tình yêu suýt bị đánh mất, cô mới thấy quý trọng những gì cô đang có. Giờ thì cô đã hiểu, khi yêu cần phải quan tâm đến nhau, thấu hiểu được tâm tư, tình cảm của nhau, cũng như cảm nhận được những niềm vui, nỗi buồn, những khổ đau bất hạnh hay sự hân hoan vui sướng của nhau, biết trân trọng tình cảm và tha thứ những lỗi lầm của nhau... Tất cả những điều đó sẽ khiến chúng ta không còn khoảng cách với nhau và tình yêu mới luôn bền vững.

Hoàng Thu Trang

Nguồn :