Nụ cười của ngoại
| Tháng ngày của mẹ Tháng Mười Một lên hương ký ức |
Ngày bé, tôi xa lạ với hàm răng màu đen huyền như một chỉ dấu thời xưa cũ. Những chiếc răng bóng như hạt na, miệng luôn nhai trầu viền môi hằn vệt đo đỏ khiến tôi đặt ra bao câu hỏi. Mỗi ngày, ngoại mang đến cho tôi những câu chuyện cổ tích về miếng trầu, cây cau về những tục lệ nhuộm răng. Ngoại chèo chiếc thuyền văn hóa đưa tôi từ bến bờ xa lạ đến thân thương và gần gũi đến độ mỗi khi ngày hè mãn, ngoại về quê, tôi khóc và nhớ mùi trầu, mùi dầu Nhị Thiên Đường, nhớ dáng cong như mảnh trăng hạ huyền và nụ cười của ngoại đến quay quắt. Ngoại trở thành miền cổ tích trong tôi.
![]() |
| Ảnh: Nguyễn Thúy Vân |
Thời của ngoại hàm răng đen là nền nã, nếp sống thanh sạch và sự thủy chung son sắt, Nó là nét đẹp truyền thống từ ngàn xưa được gìn giữ từ thời Vua Hùng và qua bao thế hệ. Dù thời gian đã cơi nới mở rộng văn hóa thế giới vào đời sống nơi nụ cười trắng sáng của tuyp kem Dạ Lan thời kì đầu rồi đến nay cả hằng hà sa số loại kem ngoại, kem nội, thì ngoại vẫn không bận tâm đến những đổi thay đang diễn ra xung quanh. Mỗi sớm mai, trên chiếc phản gỗ, ngoại ngồi nhai trầu đôi tay run run lấy vỏ cau khô chà chà vào những “hạt na”. Thi thoảng, ngoại súc miệng bằng nước lá ổi. Đôi lúc, ngoại quên một số thứ, vậy mà khi đi ra đường chưa bao giờ quên chiếc bọc đựng thuốc nhuộm răng và cau trầu. Tôi ngờ rằng, ngoại không gìn giữ hàm răng mà gìn giữ và kể lại câu chuyện văn hóa đang dần lãng quên với thế hệ con cháu.
Có những ngày tháng, tôi thấy mình chòng chành giữa lằn ranh mới và cũ. Tôi yêu hàm răng đen dù vẫn nghe lời mẹ vệ sinh bằng kem đánh răng ngày hai lần. Nó như một miền lặng trầm tích sâu sắc khiến tôi phải tự hỏi, mình yêu ngoại nên yêu cả miền kí ức xa xưa? Không, tôi yêu cả hai. Nơi ngoại có một thứ đẹp không theo thời, nhưng là dòng chảy văn hóa truyền thống và đang bị mờ đi cùng dòng chảy thời gian.
Giờ đây, thật khó để tìm lại những người có hàm răng đen, có chăng nó chỉ còn trong ký ức của những đứa cháu như tôi. Đôi lúc, thời gian và sự bận rộn xé lẻ nỗi nhớ khiến nhiều thứ mờ ảo như khói sương. Vậy mà chỉ cần đọc đâu đó câu ca dao, hay giảng cho con trai câu thơ “Những cô hàng xén răng đen, cười như mùa thu tỏa nắng” trong bài Bên kia sông Đuống của tác giả Hoàng Cầm trong mắt tôi lại thấy thấp thoáng nụ cười rất đẹp của ngoại.
Trần Thanh Thủy
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Văn hóa 28/02/2026 08:33
Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội: Đòn bẩy để công nghiệp Văn hóa Thủ đô cất cánh
Văn hóa 26/02/2026 07:59
Sôi nổi Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026 xã Dương Hoà
Văn hóa 24/02/2026 09:49
“Âm nhạc cuối tuần” lan tỏa năng lượng đầu xuân bên hồ Gươm
Văn hóa 23/02/2026 12:19
Sắc xuân Thăng Long trong những câu vọng cổ
Văn hóa 23/02/2026 12:17
Hơn 1,8 triệu lượt khách tham quan đường hoa Nguyễn Huệ
Văn hóa 23/02/2026 09:58
Mừng thọ đầu Xuân: Lan tỏa nét đẹp hiếu kính trong đời sống hiện đại
Văn hóa 22/02/2026 21:16
Xuân Đỉnh tưng bừng khai hội Đền Sóc
Văn hóa 22/02/2026 12:44
Khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026
Văn hóa 22/02/2026 11:39
Xã Yên Bài tưng bừng Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ
Văn hóa 22/02/2026 11:29
