Người thắp ngọn đèn tri thức trong tôi
| 20/11 - Ngày gửi gắm lời tri ân Để xứng đáng với “nghề cao quý dưới ánh mặt trời” |
![]() |
| Ảnh minh họa |
Tuổi ấu thơ, người đầu tiên “vỡ chữ” cho tôi chính là mẹ. Tối nào cũng vậy, dưới ánh đèn vàng, bà cầm tay tôi, kiên nhẫn uốn nắn từng nét chữ tập viết trên trang vở ô-ly. Tôi yêu thích đọc sách từ nhỏ cũng do thói quen được bố mẹ đọc sách cho nghe trước khi đi ngủ. Những cuốn sách như: “Truyện cổ An-đéc-xen”, “Không gia đình”, “Thương nhớ Mười hai”, “Cổ tích Việt Nam”... đã theo tôi vào trong giấc ngủ hàng đêm.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn mãi nhớ ngày đầu tiên đến dự buổi khai trường năm lớp 1. Tôi nắm tay mẹ tới trường với tâm trạng có chút hồi hộp, có chút hân hoan. Ngôi trường cấp I hiện ra với rực rỡ cờ hoa và thật náo nhiệt. Cô giáo ân cần dẫn tôi xếp hàng với các bạn. Đứng trong hàng, tôi ngoái đầu nhìn lại, vẫn thấy mẹ ở cuối sân trường dõi mắt theo tôi.
Hôm nào mẹ cũng đưa tôi tới lớp. Có hôm trời mưa lớn, mẹ lội nước cõng tôi qua chỗ ngập. Ra đến ngoài phố, mẹ thận trọng hạ tôi xuống. Một bác đi qua nói trêu: “Con bé này phải cố học cho giỏi để bõ công mẹ cõng đi học trời mưa nhé”.
Sau khi lấy bằng Thạc sĩ tại châu Âu, bố tôi được nước bạn mời dạy tại một số trường đại học. Trở về Việt Nam, ngoài công việc chuyên môn, ông được Trường Đại học Bách khoa và Trường Đại học Sân khấu điện ảnh mời dạy thỉnh giảng. Mỗi khi tới Ngày Nhà giáo Việt Nam, ông trở về nhà với bó hoa trên tay và niềm tự hào lấp lánh trong đôi mắt.
Cuộc đời dâu bể thăng trầm, không ít lần tôi gặp áp lực trong công việc hoặc cuộc sống. Những lúc như vậy, tôi thường trở về nhà, uống trà, đàm đạo cùng cha mẹ của mình. Có lần, tôi muốn chuyển cơ quan, ông nghe tôi trình bày mọi nhẽ, nhấp một ngụm trà, rồi thong thả nói: “Con hãy nhìn viên sỏi ngoài kia, nếu nó cứ mãi lăn trôi thì không có rêu bám. Và như vậy, dù ở đâu cũng không có chỗ đứng”.
Sau này, khi bố của tôi đã về hưu, năm nào cũng vậy, tôi thường mang hoa về tặng ông nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam. Ông vui lắm. Giờ đây, bố của tôi đã yếu đi nhiều. Thậm chí, ông chỉ còn có thể giao tiếp với tôi bằng ánh mắt và cái nắm tay. Nhưng... khi tôi tặng hoa, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm vui. Và... ông nắm tay tôi thật chặt.
Thời gian như bóng câu qua cửa, tôi mong sao, sẽ còn được tri ân hai người thầy tri thức của tôi thêm nhiều năm nữa...
Tường Vy
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Văn hóa 28/02/2026 08:33
Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội: Đòn bẩy để công nghiệp Văn hóa Thủ đô cất cánh
Văn hóa 26/02/2026 07:59
Sôi nổi Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026 xã Dương Hoà
Văn hóa 24/02/2026 09:49
“Âm nhạc cuối tuần” lan tỏa năng lượng đầu xuân bên hồ Gươm
Văn hóa 23/02/2026 12:19
Sắc xuân Thăng Long trong những câu vọng cổ
Văn hóa 23/02/2026 12:17
Hơn 1,8 triệu lượt khách tham quan đường hoa Nguyễn Huệ
Văn hóa 23/02/2026 09:58
Mừng thọ đầu Xuân: Lan tỏa nét đẹp hiếu kính trong đời sống hiện đại
Văn hóa 22/02/2026 21:16
Xuân Đỉnh tưng bừng khai hội Đền Sóc
Văn hóa 22/02/2026 12:44
Khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026
Văn hóa 22/02/2026 11:39
Xã Yên Bài tưng bừng Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ
Văn hóa 22/02/2026 11:29
