M
08:42 | 19/12/2018

Khi người ta đã chẳng còn tha thiết

(LĐTĐ) Trái tim một người sẽ có một khoảng trống khi ai đó bước vào và bước ra...

Có một thứ tình yêu gọi là "buông tay"
Hạnh phúc ở đâu?

Lý trí vẫn bảo rằng “nếu không yêu xin đừng tiến đến”, nhưng con tim lại ương bướng chẳng nghe lời, để một ngày nào đó tự tay mình vá từng tổn thương, mới ngỡ ngàng nhận ra, thế giới này đông người, nhưng trước khi có ai đó sẵn sàng vì mình mà xoa dịu mọi buồn đau, cô độc thì chúng ta vẫn chỉ có một mình, lặng lẽ ôm những nhớ thương vào lòng.

Bước vào tình yêu, người ta yêu nhau bằng tất cả những đắm say và nhiệt tình, yêu bằng cả trái tim nhưng người ta cũng không thể mãi ôm một người mà người đó chưa bao giờ ngoảnh lại, càng không thể ở bên một người mà người đó chưa từng trân trọng tình cảm mà người ta trao đi.

Ảnh minh họa: Kiều Hạnh

Khi người ta đã chẳng còn tha thiết bên mình nữa thì mọi lý do chia tay đều hợp lý.

Thật lòng mà nói, hạnh phúc không đến từ một phía. Có điều, ai cũng vậy thôi, khi cho đi yêu thương thì điều mong mỏi nhất cũng chỉ là được đáp lại. Nhưng khi niềm tin đã cạn dần, sự nhẫn nại cũng không còn thì dù có được đền đáp cũng trở thành vô nghĩa.

Thành phố nhỏ bé, chúng ta thì cứ mải miết đi tìm một người đủ kiên nhẫn để hiểu được sự mệt mỏi của chúng ta, tiếc là người đó lại chẳng ở quanh mình.

Chuyện tình cảm đôi khi lấy đi của chúng ta sức lực, niềm tin, hy vọng và thời gian mà trả về toàn những thương tổn và yếu hèn.

Rốt cuộc người ta yêu nhau để làm gì để rồi tổn thương nhau nhiều thế, cảm xúc đóng băng, tâm trí trống rỗng.

Người ta cứ nói, nếu không có duyên làm sao gặp gỡ, nhưng đổ thừa cho duyên phận liệu có níu giữ được từng bước chân muốn rời đi?

Trong tình yêu, có những lúc ta nghĩ rằng người đó sẽ cùng ta đi đến cùng trời cuối đất, nhưng rồi chợt tỉnh cơn mê, dụi mắt, mà gật đầu nắm một tay khác. Có lẽ, người ta khi đó không còn gắng sức để kiếm tìm một tình yêu đúng nghĩa nữa mà tìm lấy một mối duyên lành cho người ta cảm giác an tâm mà chẳng đặng đừng băn khoăn, lo lắng.

Nhưng đôi lúc, chúng ta phải chấp nhận một vài sự ra đi trong cuộc đời mình, để chúng ta biết được giới hạn của sự yêu thương đến đâu, là trong tình yêu ngoài hạnh phúc còn có cả nỗi đau, là để khi họ bước ra khỏi cuộc đời chúng ta thì thay vì mải ngóng chờ ngày họ trở lại, ta dần học được cách trưởng thành hơn sau mọi vấp ngã.

Cuộc sống này là một chuỗi hội ngộ và chia ly, có những cuộc hội ngộ bất ngờ và những sự chia ly không báo trước, chúng ta đôi lúc không còn lựa chọn nào khác là phải bình tâm mà đối mặt.

Lê Hoàng San

Nguồn :