M
16:48 | 05/09/2019

Em không đổ tôi, nhưng mà...

(LĐTĐ) Tôi với em đến giờ vẫn thế, chưa từng có một tấm hình chụp chung, vẫn tồn tại cùng nhau dưới một bầu khí quyển, chỉ có điều em không đổ tôi.

em khong do toi nhung ma Em là mặt trời, bởi vì tôi cứ hướng về em
em khong do toi nhung ma Gom hết nhỏ nhặt lại cho đầy một thế giới

Con người có khi thực sự vô tâm, họ đi trên đường đông chỉ thấy toàn khói bụi. Kể cả đó có là sáng sớm thì họ cũng ít khi để ý cách mặt trời lên sau những ô cửa kính. Hôm nay chẳng có gì đặc biệt cả, mọi người vẫn tỏ ra rất ổn dù bên trong lá phổi đang bị thiêu đốt. Còn em thì vẫn ổn, nếu tôi không còn nhìn em: Lặng lẽ và nồng nàn.

Đêm ấy tôi ngồi viết, những bài ca không lắm người nghe. Tôi vẫn say mê bước dưới bầu trời muôn vì sao sáng. Lòng tôi là chiếc lá, dù mai rụng vẫn muốn xanh một thời ngắn ngủi. Tôi làm cả ngàn thứ vì tình yêu mà mọi người chê cười, dù đổi lại chỉ là một thực tại chưa bao giờ tươi đẹp.

em khong do toi nhung ma
Ảnh minh họa: Hồng Ngát

Em không đổ tôi, vậy em hãy cứ sống như bản thân em mong đợi.

Tôi sẽ vẫn là một chàng trai thích những cây bút bình thường. Tôi muốn mặc trên mình một bộ quần áo hợp với bản thân khi đó. Mọi người nói rằng thật đáng tiếc khi để lỡ người con gái mình thương nhất, nhưng phần nào tôi cũng tiếc cho em khi lòng chỉ nặng hơn về sự đo đếm.

Thi thoảng em nói với tôi vài câu ngọt ngào. Bờ vai đã từng tựa vào nhau qua một vài mùa thay lá. Tôi vẫn nép bên ánh đèn trước cửa nhà em, mang cho em những cái cần thiết trong nhiều đêm muộn.

Mắt môi em giờ không giống năm em mười sáu. Và đôi khi tôi lẻ loi giữa hình ảnh về em - thuần khiết và dịu dàng.

Thời gian trôi, con gái sẽ già còn con trai thì chững chạc.

Em có vài chiếc gai trơ ra với cuộc đời. Em nghĩ đàn ông họ mừng thầm khi nhìn thấy những chiếc gai đó và chắc là tất thảy đều bị mùi hương đó lôi cuốn. Có vài người đến với em chỉ vì niềm vui chốc lát.

Tôi vẫn sống với nhiều giục giã, chiếc ví vẫn chật không chứa nổi công cán ngày dài. Tôi chưa bao giờ trả lời được câu hỏi rằng bản thân có đuổi kịp em không, chính vì thế cũng chưa bao giờ nghĩ tới sự từ bỏ.

Em không đổ tôi nhưng mà… tôi mặc kệ. Đôi khi con người ta hạnh phúc vì sáng nào thức dậy cũng bị dày vò bởi cùng một cảm xúc. Nếu em không đổ tôi, tôi cũng không thể khiến cho mình trống rỗng vào mỗi sớm mai, bởi vì tôi thà cứ thế, còn hơn từ bỏ.

Dương Nguyên

Nguồn :