M
11:45 | 15/09/2018

Chiều nhớ lặng trôi

(LĐTĐ) Chiều về, tâm hồn anh nhớ tới em ngày xưa ấy. Những chiều ngồi bên nhau tâm tình, trái tim hai đứa đập cùng một nhịp. Thế rồi lãng đãng trôi theo thời gian để hoàng hôn len lỏi, se sắt hương thu...

chieu nho lang troi Phố xưa
chieu nho lang troi Mùa thu giấu buồn
chieu nho lang troi Vầng trăng hò hẹn

Biết đến bao giờ gặp em khi con sáo đã sổ lồng?...Tình người trong thơ gửi tới em để nhắn nhủ về những chiều mơ mộng, lãng du mà không thành sông dài, biển mặn…

chieu nho lang troi

CHIỀU NHỚ LẶNG TRÔI

Chiều nắng phai rồi, về thôi em

Hoàng hôn len lỏi đến bên thềm

Thấp thoáng hàng cây mờ lối vắng

Biết đến bao giờ gặp lại em

Chưa kịp đông sang, trời đã lạnh

Heo may se sắt đọng nhành hoa

Phố cũ thu mình trong hiu quạnh

Chiếc lá vàng rơi cuối nẻo xa

Thơ cũ bao lần mang ra đọc

Một thời để nhớ, một thời yêu

Ai ngày xưa ấy âm thầm khóc

Vì trót thương nhau những sớm chiều

Anh như ngọn gió mùa hoang dại

Tê tái lòng em lúc thu qua

Em như một chuyến tầu đi mãi

Đời anh ngơ ngác những sân ga

Chiều đã lịm dần giữa hoàng hôn

Thương nhau qua ánh mắt u buồn

Em đi có nhớ về phố cũ

Lặng chìm hoang vắng bóng cô đơn

Trần Vân Hạc

Thu nay lại đến rồi, lan tỏa trong anh một hoàng hôn khô cạn và hoang vắng. Tình người có gì buồn hơn khi có những chiều gặp nhau, rồi lại ly biệt. Nhìn chiều nhớ trôi theo thời gian, con đường tình dường như vẫn cứ chênh chao và hiu quạnh.

Thời gian lặng lẽ trôi đi, buổi chiều là khoảng trời cuối cùng của một ngày. Để hoàng hôn buông xuống, đêm ập về…chiều nhớ tan loãng vào quá vãng…ôi chiều nhớ… cuộc đời này chẳng ai là không có chiều nhớ phải không em?

P.V

Ảnh minh họa: Gia Huy

Nguồn :