M
30/01/2020 13:56

Mùa xuân này tôi sẽ trở lại nói yêu em lần nữa

(LĐTĐ) Cô ấy là thế giới nhỏ của tôi. Tôi yêu cô ấy từ tất cả những điều chẳng vẹn tròn trong tính cách. Cách chúng tôi đến rồi chọn đi bên nhau như thể đó là thứ định mệnh chẳng thể nào thay đổi. Cô ấy là những mơ ước chưa khi nào tôi viết cho trọn, dù nhiều mùa xuân cứ nối tiếp nhau đi qua...  

mua xuan nay toi se tro lai noi yeu em lan nua Hà Nội trong tôi
mua xuan nay toi se tro lai noi yeu em lan nua Người từng cùng em đi chung một đoạn đường

Ngày bên nhau ấy bão giông nhiều quá. Tôi đôi lần thấy cô ấy tỏ ra bối rối, đôi lần thấy cô ấy cố gắng để chấp nhận tôi. Và cuộc tình đó, chúng tôi đôi lần dùng tất cả những cố gắng của bản thân để vun đắp.

“Này tình yêu nhỏ, nếu như ngày đó cuộc sống của anh không phải chỉ toàn màu xám thì liệu em có ra đi?”, tôi từng hỏi cô ấy như thế.

Nếu như ngày đó, những giận hờn không chất đầy trong tâm trí của hai con người chưa thực sự trưởng thành, chúng ta có lẽ sẽ níu tay nhau lại. Đi cùng nhau tiếp có khó gì đâu, đơn giản là mỗi người cố lên một tẹo.

Người ta bảo, khi con người chưa trưởng thành thì tình yêu của họ mãi chẳng thể lớn.

Sống ở thành phố cũ, lương tâm chúng ta lung lay nhiều lần. Đi qua những cảm dỗ và vô tình, cả tôi với cô ấy đều có đôi lần không xác định được con người của chính mình trong hiện tại.

Những ngày nắng mưa đâu thể níu người ở bên người khi trước mắt mỗi chúng tôi đều có những ước vọng rất riêng, có một con đường cần phải cố gắng.

mua xuan nay toi se tro lai noi yeu em lan nua
Ảnh minh họa: Hồng Ngát

Những người gặp nhau không đúng thời điểm, nghĩ về nhau là lúc lòng họ buồn như heo may.

Cô ấy xa tôi vào một mùa xuân để đi tìm một mùa đông rét mướt. Lòng chúng tôi dạo ấy như con suối quên mất nguồn. Đường chúng tôi xa mà phải đi một mình, vẩn vơ trên đầu là những áng mây lơ đãng và một vài cánh chim lạc trốn bão.

Những người gặp nhau không đúng thời điểm, dù có cố cách mấy cũng chẳng thể hòa hợp được. Những đường cong mặt trời chẳng khi nào dịu dàng cho đôi mắt mình chiêm ngưỡng. Những cháy bỏng đôi môi cô ấy, có một ngày rơi trong tôi thành những cố gắng để lãng quên.

Cuộc đời không cho mình nói từ “nếu”. Vậy mình phải làm gì với chừng đó nhớ thương ở lại?

Cô ấy chẳng biết tôi đã phải chạy trốn giấc mơ thế nào. Nhiều đêm tôi co mình cố ngủ. Những mệt mỏi ngày mới, một vài điều tốt đẹp, tất cả chẳng thể nào giúp tôi xóa hẳn hoặc níu lại một bóng người dưng.

Nếu như ngày đó tôi mạnh mẽ và nhanh chóng hơn trên cả cử chỉ lẫn bước đường trưởng thành thì chắc sẽ chẳng có tôi của những giờ khắc khoải.

Tôi nhớ một người từng là mọi thứ. Tôi mặc kệ những ngày mai, chỉ muốn nghĩ tới cô ấy. Rồi tấm chăn ấm không sưởi được đời mình. Rồi thời gian nhạt nhòa, tôi có lẽ sẽ chẳng tự mình buông câu hỏi: nếu như tôi...

Mùa xuân năm nay lạnh hơn nhiều năm trước, tôi chợt nhận ra cái lạnh là để ta tìm đến nơi trú ẩn ấm áp hơn. Nếu như tôi tìm cô ấy, để một lần nữa nói yêu cô ấy thì sao nhỉ?

Nguyên Bảo

Nguồn :