M
21:38 | 04/05/2019

Em là mùa thu của anh

(LĐTĐ) Hôm nay, một ngày mùa thu vàng hoe và giòn giã, em nói lời chia tay anh bằng đôi mắt lạnh lùng và cái buông tay đầy dứt khoát. Anh biết, lần này là chia tay thực, chứ không còn là cái “chia tay dọa” như những lần trước. Và anh cũng biết, lần này anh mất em, mất em thật rồi. Mùa thu trong anh đi mất, bỏ lại bộn bề cảm xúc ngổn ngang...  

Chúng ta là gì của nhau?
Người đàn ông bắt gió
Khi có anh ở bên

Em, nhiều khi anh tự hỏi, anh làm gì sai mà em lại nhẫn tâm đến thế, hay phải chăng chẳng do anh đâu mà do em thay đổi. Em lỡ rung động với một người nào đó không phải anh, người nào đó trao cho em nhiều thứ rực rỡ sắc màu, lộng lẫy ánh sáng, nên vì thế mà em thu gọn những mảnh tình giản dị, mong manh anh gom góp gửi em vào xó nhà, chẳng màng ngó đến. Phải chăng anh chi là cơn gió thu thoảng qua trong cuộc đời hào nhoáng của em, là đám mây bồng bềnh thú vị nhất thời rồi bị em thờ ơ đuổi xua phút giao mùa.

Em, có phải em đã hết yêu anh? Có phải thế không?

Có phải vì những lần anh vô tâm ngủ gục khi đang nhắn tin chuyện trò với em mỗi tối?

Có phải vì anh không thể mua cho em những thứ phù du khiến em nở mày nở mặt với bạn bè, có phải vì anh rất hèn kém không?

Hay có phải vì anh yêu em chưa đủ nhiều, hoặc chưa đủ tốt, thể hiện tình cảm chưa đủ rõ, khiến em hiểu lầm rằng anh chán em, anh muốn rời bỏ em?

Ảnh minh họa: B.T

Không phải, không phải đâu em ơi, anh yêu em đến từng hơi thở. Không một phút giây nào anh ngừng nhớ về em, kể cả khi trong lúc ngủ.

Tại sao em nỡ buông tay khi trong lòng anh còn bộn bề những cảm xúc yêu em cháy bỏng?

Em có còn nhớ lời hẹn thề chúng ta từng trao nhau ở cầu Long Biên không, khi tàu chạy qua ồn ã và mặt sông Hồng thì ánh lên trong ánh hoàng hôn ráng muộn. Chiếc khóa xe đạp với vết bút xóa trắng phau nham nhở viết tên đôi mình trên đó, em còn nhớ chứ? Em còn nhớ chúng ta hứa gì chứ, lúc ấy người trên tàu hỏa còn chứng giám cho tình yêu mình cơ mà em...

“Anh hứa sẽ không rời xa em đến khi chết.”

“Em hứa sẽ ở bên anh đến khi em ngừng thở.”

Đau đớn là khi tim cả hai đều còn đập nhưng lại chẳng thể hòa chung nhịp được nữa rồi.

Chiếc chìa khóa của ổ khóa ấy, hai đứa mình đã ném đi thật xa, và nó chìm xuống thật sâu dưới đáy sông. Chiếc ổ ấy cứ bền vững bám vào thành cầu như nhân chứng cho tình yêu tha thiết của đôi mình, nhưng mình lại chẳng thể bền vững như vậy.

Thật đau lòng làm sao.

Em, em có nhớ anh không? Ngay lúc này, khi Hà Nội cựa quậy, trở mình, lăn nhẹ vào mùa thu, khi những ngọn gió nhảy nhót qua mái tóc anh, ôm trọn lấy chiếc lens máy ảnh em tặng anh, anh lại nhớ em vô ngần. Anh nhớ em đến ngạt thở, nhớ nụ cười, ánh mắt, bờ môi, nhớ tiếng em thổn thức khi giọt nước mắt nóng hổi em rơi, nhớ khi em hớn hở chạy quanh trung tâm thương mại khi được ăn chiếc kem ốc quế “dài nhất thế giới”...

Anh nhớ em nhiều, nhiều lắm. Nhưng biết làm sao, khi tình mình dang dở, ngày mai em về bên người khác, lại trao cho người ấy những yêu thương thanh khiết tựa thuở ban đầu em bước đến bên anh...

Chỉ còn anh đắm mình trong kỉ niệm, hằng ngày lấy ảnh em ra ngắm – những bức ảnh chụp mùa thu yêu dấu của anh đã nhòa đi vì nước mắt...

Nhớ và thương em vô ngần, mùa thu của anh...

P.P

Nguồn :