Nước mắt nào cũng đều khô theo gió
| Vài người đến bên ta rồi đi | |
| Người ta hết yêu từ khi nào, tôi còn chẳng biết |
Anh từng nói với em rằng nếu được chọn thì anh chọn nghiện cafe, thay vì nghiện rượu. Bởi vì đời phía trước còn nhiều khổ ải. Anh phải chọn thứ khiến mình tỉnh táo. Anh đã từng dám chắc rằng: người con gái anh chọn luôn là người tuyệt vời nhất. Có khi là li cafe đắng ngắt, nhưng lại làm anh thêm sức lực và nỗ lực.
Nhưng mà không, em là rượu để lòng anh say. Và buổi chiều đó, chuyện chúng mình được bên nhau chỉ còn tồn tại trong những giấc mơ ngắt quãng.
Chúng ta bắt đầu là hai người xa lạ, sống cách nhau cả ngàn cây số.
![]() |
| (Ảnh minh họa: C.T) |
Những người như chúng ta, đôi khi chỉ cần im lặng một đoạn có thể đã thành lạ lẫm. Mà người lạ thì nói với nhau làm gì về trách nhiệm? Em chọn ngã rẽ khác khi tình cảm phai nhạt. Chúng mình im lặng, em đâu thể biết anh đã ở lại vì sợ những ngày em bơ vơ?
Anh biết, không phải ai đi bên nhau, trải qua với nhau vài hạnh phúc rồi cũng sẽ được cùng nhau đi tới cuối.
Những cố gắng và mong mỏi anh vun trồng trong những ngày em đi hẳn, tất cả thực ra đâu nghĩa lý gì. Một lần quay bước, đó có khi là vì đam mê, vì trái tim đã khắc gì nhiều tổn thương - hết ngày này qua ngày khác. Anh từng nghĩ sẽ đợi em về, mình thứ tha cho nhau hết. Từng thay đổi rất nhiều thói quen để tránh làm những cái khiến em đau lòng.
Ngày hôm ấy, chỉ còn mình anh vỗ về tình yêu bé nhỏ.
Em bước đi, chuyện ấy là thật: chẳng tiếc và chẳng nhớ, bởi vì nơi ấy em thấy rất vui.
Đôi mắt anh, sau mùa lạnh đã không còn đục và cay.
Anh nhiều lần dậy sớm để được nhìn mặt trời thức giấc.
Tổn thương của người ở lại, cố nghĩ nhiều làm gì. Sức lực và tâm trí đó, anh thà làm chính anh thay đổi. Túi buồn loài người sẽ vơi, nếu chúng ta san vào túi cái đong đầy của nhiệt huyết. Buồn anh vơi trong những đêm nghe người ta kể lể. Anh nhìn vào mắt họ, viết lại vài điều ấm áp động viên.
Chân anh vững vàng khi lao theo những điều trí óc kiếm tìm và con tim khát khao khai phá. Kỷ niệm luôn là những gì đẹp đẽ nhất. Ngày về sau, anh có thể nhớ hoặc là không. Hôm nay lòng tiếc nuối, vẫn phải để nó dịu và vơi đi. Phải đè xuống thứ kỷ niệm cuộn lòng trong nghịch cảnh.
Chúng ta vẫn sống dưới một bầu trời, nhưng chẳng còn mong nhớ và đợi nhau nữa.
Nước mắt nào cũng đều khô theo gió. Mùa đông nào rồi cũng sẽ kết thúc bằng một sớm bình minh!
Nguyên Bảo
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Đặc sắc Chương trình nghệ thuật chào mừng thành công Đại hội Công đoàn thành phố Hà Nội lần thứ XVIII
Đức Thọ (Hà Tĩnh): "Cú hích" hạ tầng và tâm điểm dòng vốn mới tại Bắc Trung Bộ
Hà Nội ứng dụng AI giám sát xuyên đêm, bảo đảm an toàn giao thông đêm Giao thừa 2026
MTTQ và các tổ chức chính trị - xã hội Thủ đô: Đột phá từ cơ sở, chuyển mình mạnh mẽ vì Nhân dân
Đồng chí Nguyễn Văn Thắng tái cử chức Chủ tịch Liên đoàn Lao động thành phố Hà Nội
Cầu Trần Hưng Đạo qua sông Hồng: Đẩy nhanh giải phóng mặt bằng, tạo đồng thuận để về đích đúng tiến độ
Minh Châu có thiết chế văn hóa - thể thao đầu tiên phục vụ cộng đồng
Tin khác
Vinh danh những người giữ hồn thủ công mỹ nghệ Hà Nội
Media 31/12/2025 21:09
Giữ bình yên nơi phên dậu Tổ quốc
Cộng đồng 29/12/2025 22:06
Prudential cam kết hỗ trợ các trường mầm non tương lai 3,5 tỷ đồng trong năm 2026
Cộng đồng 29/12/2025 20:36
Trao giải cuộc thi "Lan tỏa tri thức, bước tới con đường tương lai" mùa 2
Cộng đồng 27/12/2025 18:06
Sinh viên trải nghiệm “mưa tuyết” Noel giữa lòng Thủ đô
Cộng đồng 25/12/2025 15:09
Những người lính biên phòng ở A Mú Sung
Cộng đồng 25/12/2025 09:14
Những lời chúc Giáng sinh 2025 hay và ý nghĩa nhất
Cộng đồng 24/12/2025 08:47
Nguồn gốc và ý nghĩa của ngày lễ Giáng sinh
Cộng đồng 24/12/2025 08:45
Cần 51.000 tỷ đồng đầu tư phát triển Đặc khu Côn Đảo
Cộng đồng 23/12/2025 14:11
Prudential trao 2.600 phần quà Giáng sinh tặng bệnh nhi tại TP.HCM và Hà Nội
Cộng đồng 23/12/2025 10:39
