M
23:23 | 26/02/2020

Vài người đến bên ta rồi đi

(LĐTĐ) Có vài người đến bên đời, đôi khi chỉ để cho ta biết rằng ta đã yêu sai cách. Vì sai cách nên chẳng thể chạm vào chân thực. Vì vụng về lúng túng nên chẳng thể dắt nhau đi tới những ngày vui.

vai nguoi den ben ta roi di Người ta hết yêu từ khi nào, tôi còn chẳng biết
vai nguoi den ben ta roi di Chúng ta đi qua nỗi đau, không phải là để đắm chìm

Em với một hai người nữa, tổng cộng là vài người.

Đó là những ngày hình ảnh em ẩn hiện. Tôi đã vài lần có thể đẩy tình cảm chúng mình về hướng của hồi ức, rồi ký ức đó đóng băng, sau đó lại nổi trên mặt nước, chạm vào bàn tay tôi thành cảm giác lạnh giá.

Tôi nhìn em đắm say bên người khác, làm những điều lẽ ra không nên thấy.

Làm thế nào khi một người vội vã quên mình, trong khi mình thì còn nhớ người ta với tất cả những thứ thiêng liêng nhất? Mình giả vờ không nhìn thấy rất nhiều thứ, sống như một kẻ quẩn quanh phiền phức.

Có vài người ghé ngang qua cuộc sống của tôi. Một người ngồi cạnh giữa đêm, không mang lại chút cảm giác thân thuộc. Một người tôi thử dùng rất nhiều cố gắng rồi mà không cách nào dung nạp được. Rồi ai đó trả cho tôi sự hụt hẫng và nuối tiếc. Em lại là nơi tôi tìm về, như thế ký ức hôm qua không thay đổi, vẫn yên vị và là duy nhất.

vai nguoi den ben ta roi di
Ảnh minh họa: Mạnh Tiến

Một ngày rất xưa, tôi từng coi em là bến bờ duy nhất. Sau này thì tôi mới biết là hai chúng mình hai cách nghĩ. Và ngoài tôi thì em có nhiều cuộc vui.

Một ngày rất buồn, tôi nhận ra những điều mình trao tặng hóa ra không từng được em nâng niu. Mắt em thì xinh, môi em thì cười, nhưng tình yêu đó chỉ là sự nửa vời mặn nhanh dễ chán.

Giá tôi biết sớm điều ấy, để cũng yêu em bằng tình yêu một nửa. Trò đùa của chúng mình có lẽ sẽ dài và bớt đau một chút.

Có vài người đến bên đời, đôi khi chỉ để cho ta biết rằng ta đã yêu sai cách. Vì sai cách nên chẳng thể chạm vào chân thực. Vì vụng về lúng túng nên chẳng thể dắt nhau đi tới những ngày vui.

Hôm đó, môi rộn ràng cười với nhau, tay nắm chặt và vài lần mơ mộng cùng nhau, nhưng ta nhanh chóng lỡ làng chỉ sau một lần lạc hướng.

Cũng bởi chúng ta chưa từng đau khi đánh mất tình cảm tuyệt vời nhất. Những lệch lạc khi trước ta có là chưa đủ để đôi chân hôm ấy thăng bằng. Mình lẽ ra có thể hạnh phúc trên mặt đất, thế nhưng lại cứ chọn nhắm mắt và bay cao.

Vài người đến bên ta rồi đi, để lại trong ta muôn vàn cảm giác kỳ lạ. Nỗi đau có lẽ là thứ nhiều nhất có thể cảm nhận được khi đó, nhưng dĩ nhiên không phải là thứ cuối cùng.

Và nay bước tiếp không quay đầu lại. Ta sẽ học được cách nhìn nhận cuộc sống như một hành trình. Đoạn đường hôm nay sẽ còn gập ghềnh mới, cảm hứng mới. Và chúng ta phải cảm ơn hôm qua, với tất cả kỷ niệm và trải nghiệm!

Nguyên Bảo

Nguồn :