M
15:17 | 29/12/2018

Người còn quay lại không?

(LĐTĐ) Người đã đi mất, tôi vẫn còn nghĩ những lời chia tay đó chỉ là câu nói đùa. Chuyện chúng ta nhiều dịu dàng, đâu dễ gì lãng quên nhanh thế!...  

nguoi con quay lai khong Em sẽ phải mạnh mẽ vì em thôi
nguoi con quay lai khong Giấu anh vào tận cùng trái tim

Tôi chen theo đám đông khi trời về rét, chẳng thể tìm ra một chút hơi ấm. Những giờ tan tầm, khi mặt trời lặn; cả những đêm buồn không ngủ: tôi bây giờ đã thuộc về sự cô đơn. Nỗi nhớ thì vẫn lớn lên, người chẳng biết là khi nào về lại...

Lời trong vội vàng, ai hiểu trước được những tổn thương. Quyết định trong nông nổi, ai biết rằng sẽ đẩy mình ra xa yêu dấu bản thân từng trân trọng. Bởi vì thế con tim mới lạc nhau, và ngày tháng về sau mới chỉ toàn bão lòng...

nguoi con quay lai khong
Ảnh minh họa: Gia Huy

Nơi tôi dừng chân có con dốc dài ngày xưa ta qua.

Mái nhà bên đường hôm nay đã mới. Những mặt người lướt qua hôm nay cũng đã rất khác. Họ bước vội chẳng nghĩ suy, rất giống với hai ta của ngày hôm ấy! Tháng năm người chọn liệu rằng có phải là hạnh phúc, hay chỉ có những dư âm chẳng ngớt, những vá víu của chuyện mình không trọn vẹn.

Rời xa như thế, là vì người cố chấp giữ nguyên những điều trong vội vàng hay sự thật là tình cảm hôm xưa đã nhiều phần phai nhạt. Bởi vì ngày tháng một người đợi mong không làm rung động ân tình của một người, hay là vì ai kia giỏi im lặng quá.

Cảm giác nào cho chúng ta chạm nhau qua những tấm hình với những dòng startus. Từ bao giờ ân tình ấy chỉ cho ta tổn thương khi nhắc lại. Từ bao giờ tôi phải giữ nguyên thói quen nhìn ra ô cửa mỗi lần có tiếng chân ngỡ là quen thuộc.

Mình đâu thể chạm vào nhau trong tiếng gió. Cái lạnh đông này vẫn chẳng hề thay đổi, liệu có làm gợi nhớ những thứ tôi chưa bao giờ có thể dứt bỏ?

Có khi nào người quay lại để cùng tôi ngắm mua hoa nở. Sương sớm hôm nay có ấm áp của chúng mình. Những cung đường cũ có lẽ mình còn nguyên cảm giác khi ghé lại. Mái đầu ấy lại khẽ nép nghiêng nghiêng.

Nắng mưa cuộc đời có là gì khi mình còn nhau. Tuổi trẻ chúng ta có đôi bàn tay, nếu được nắm lấy tin yêu thì những bất công và ngang trái ta sẽ cùng nhau vượt qua hết.

Người có còn quay lại không, để sẻ chia với tôi những lúc tôi thấy người buồn. Áp lực hôm nay người gánh chịu, tôi vẫn dõi theo bằng một cách nào đó. Vài ân tình mới tiếp theo đã đi qua chẳng mấy sâu đậm. Nỗi buồn nơi người có lẽ lại buồn thêm hoen đôi mắt.

Có khi nào người cần một ai đó thân thuộc để hiểu thấu.

Chúng ta từng vui thế, sao chấp nhận xa nhau....

Nguồn :