M
13:12 | 07/12/2018

Hương và sắc của… Hà Nội

(LĐTĐ) Hà Nội có mùa thu rủ ngập mùi hoa sữa, có cái nắng oi ả và vị sen thoang thoảng của hè, có cảm giác thích thú khi hà hơi phù phù mỗi bước phố đông dài heo hắt, có màu hồng đào nhuộm kín khắp vỉa hè còn nuối tiếc hơi xuân.... Và bên Hà Nội 4 mùa, cũng như sống trong cùng 4 sắc thái khác nhau. Vui có, buồn có, say mê có, nhưng sâu thẳm là yêu, là thương, mà đắm đuối và khát khao tha thiết.  

huong va sac cua ha noi Tạo các bước đột phá để phát triển
huong va sac cua ha noi Cánh đồng hoa hướng dương đẹp rực rỡ ở Hà Nội
huong va sac cua ha noi Hà Nội tiếp tục phát huy đầu tàu kinh tế

Người ta bảo Hà Nội kiêu kỳ, chân thành và nồng nàn lắm. Phải rồi. Với Hà Nội, cuộc sống nay mới mẻ, sang trọng, đầy lịch lãm nhưng cũng vẫn cổ kính cũ xưa, rũ bỏ lớp áo xa hoa, hiện nguyên hình hài là những rêu phong chở che cho nét mộc mạc thật thà quyến rũ, còn khôi nguyên, còn đằm thắm trong từng ngõ ngách.

Ai đó từng nói, đi đâu cũng nhớ về Hà Nội, ai đó từng ngợi ca, từng bùi ngùi: “Hà Nội à? khó nói lắm, đi thì nhớ, mà ở thì… chán”. Ờ thì cũng đúng. Khát khao về, nhưng về trú chân yên bình thôi, rồi lại nhoài đi, lại ùa đi như chưa từng muốn đến.

Nhoài đi đâu khi lang thang khắp ngõ ngách đều thấy thân quen, quen đến nhớ, quen đến muốn lánh đi đâu đó xô bồ, lạ lẫm hơn, đẹp, phóng khoáng yên bình hơn, để thèm để nhớ để khát khao được về bên từng nét tường rêu Hà Nội. Về đến đây sau non nửa cuộc đời lãng đãng, sau cả tuổi trẻ bôn ba, sau cả những yêu đương quay quắt những chốn dừng chân...

huong va sac cua ha noi
Hà Nội đẹp và yên lành tựa ánh nhìn của người thiếu nữ. Ảnh: Cao Oanh

Chợt thấy thèm được xô bồ chen chúc, thèm được âu yếm ngọt lành, thèm được chật chội, được ấm cúng trên mỗi bước chân gạch đá, thèm được đặt bàn chân trần cảm nhận, thèm được thơm lên mỗi tán lá nhành cây, thèm sờ lần như chưa bao giờ thấy những vỉa cây xanh sần sùi lạ.... thèm được lặng ngồi nhâm nhi tách cà phê, ngắm nhìn phố phường hối hả, thèm được hít thở, được thổi căng lồng ngực nồng nàn bằng hơi ấm của Hà Nội.

Mỗi bước chân, ngóc ngách, Hà Nội lại níu giữ 1 mùi hương, tưởng như, những nơi ấy, dù có đui mùi, nó nít chặt tai, có bịt bùng mắt cũng có thể nhận ra rõ ràng mình đang đặt chân trên vỉa hè nào vậy ....

Nhưng yêu đâu phải lúc nào cũng tha thiết, lúc nào cũng rạo rực, lúc nào cũng hào nhoáng ầm ào? Mà chỉ cần ngắm nhìn, rảo bước giữa lòng an hòa của Hà Nội, cũng là yêu vậy. Hà Nội mang cho bàn chân cảm xúc, cho đôi tay cảm giác, cho tái tim nhịp đập, cho ánh mắt được mơ hồ nhìn vô định, Hà Nội cũng sẽ là yêu, là thương, là nhớ, là khát khao.... vì chỉ khi thực yêu, mỗi trái tim mới run rẩy bồi hồi khi mảy may nhớ về, mảy may thoáng ngóng vọng.

Người lữ khách bước đi, thâm tâm rung lên từ cốt tủy, bước một bước là chạm được Hà Nội thêm một bàn chân, hít một hơi là lấy về lòng mình một vị ấm nồng của Hà Nội, và ngắm nhìn, và lắng nghe, cũng như để thu muộn Hà Nội từng góc nhỏ vào mình.

Đâu cứ là phải vẽ, hay phải hát, hay phải gào thét tiếng “yêu”, Hà Nội mới biết được đang nhớ? Hà Nội có cần không khi những nghệ sĩ tài hoa, những thuyết sĩ ba hoa vẫn ngất ngây lòng ca tụng?

Chỉ thiếu, chỉ vắng thôi, những bàn chân rảo khẽ khàng, chỉ cần thôi, những đôi mắt trìu mến thân thương lặng ngắm nhìn hàng cây tán lá, lặng nghe tiếng xào xạc ánh vàng rơi, lặng yên để thở từng vì ấm ngọt lành khi đắm môi trong mưa Hà Nội.

huong va sac cua ha noi
Một góc Hà Nội... Ảnh: P.Thảo

Hà Nội buồn.... Còn tất cả những niềm vui chỉ là khoảnh khắc. Hà Nội buồn như cái lẽ của Hà Nội vậy, những thăng hoa của cảm xúc cũng chỉ bởi sự khéo kéo, khi đưa Hà Nội thoát khỏi nỗi buồn... và nỗi buồn nào cũng thế, luôn nhấn nhá, day dứt trong từng góc nhỏ yên bình.

Yêu Hà Nội vì cái buồn bâng quơ ấy. Ánh nắng buồn, tán cây ủ dột, những nét chấm phá buồn cái buồn hoài niệm thời gian, những bóng rêu phong buồn cái buồn bất biết của tuổi tác, những đèn đuốc xa hoa, những màu sắc chói lòa, buồn cái buồn của lẻ loi cô quạnh, những tiều tụy xác xơ, buồn nỗi buồn của bàn tay lơ đãng.... Nỗi buồn của Hà Nội không thê lương, không xa xót, cũng chẳng đáng thương. Hà Nội cứ buồn buồn, tựa như hàng mi cong, duyên dáng khẽ khép hờ bờ mi mọng.

Vì Hà Nội biết, Hà Nội buồn... mới đẹp!

Nguồn :