Truyện ngắn:

Khi có anh ở bên

Đông nhắn tin cho tôi vào một ngày mưa: “Dạo này em thế nào?”. Một câu hỏi chung chung của những người sau nhiều ngày không gặp. “Em bình thường”. Tôi những muốn kết thúc câu chuyện ở đó. Tôi đã quên Đông từ sau cái ngày mà Đông hờ hững….  
truyen ngan khi co anh o ben Truyện ngắn: Thế giới kết thúc thật dịu dàng
truyen ngan khi co anh o ben Truyện ngắn: Vầng mặt trời đắm đuối
truyen ngan khi co anh o ben Truyện ngắn: Đi qua những hoàng hôn

“Có vẻ như em vẫn bình thường từ khi không có anh”. “Em bình thường từ khi chưa có anh”. Tôi bướng bỉnh trả lời. Tôi nhận ra mình vẫn còn một chút cay đắng. “Em tưởng anh không qua khỏi?”. Tôi định nói “Em tưởng anh chết rồi”, nhưng chữa lại thành câu đó. Bớt cay nghiệt hơn. “Anh thật sự đã chết, kể từ khi rời bỏ em”. Dẫu không định đau lòng về Đông thêm lần nữa, nhưng tim tôi vẫn nhói lên từ câu nói này.

Tôi và Đông từng yêu nhau, trong một cơn mưa vần vũ và có những tiếng sét xé ngang bầu trời. Chúng tôi trú mưa dưới chân cầu vượt khi đã ướt gần hết. Hai người xa lạ chỉ chạm nhau một ánh mắt, vậy mà tôi và anh có thể đứng đó cho đến từ trời tạnh, hửng nắng. “Trời tạnh rồi, sao em không đi đi, bị hỏng xe hay sao?”. “Thật ra thì em bị hỏng xe…”. Chiếc xe bị ngập nước trước đó giờ không thể nổ được máy, Đông đã giúp tôi mang đi sửa. Hôm ấy tôi đã có một ngày trọn vẹn bên một chàng trai xa lạ. Sau này, Đông cứ nhắc đi nhắc lại mãi một câu: “Tiếng sét hôm ấy đã nhằm vào tim anh”.

Nhưng thời gian cứ thế bào mòn đi những khoảnh khắc lãng mạn ban đầu, còn chúng tôi thì không thể tạo ra những khoảnh khắc lãng mạn hơn trong tình yêu. Mọi thứ đều trở nên bình thường, ngay cả những cơn mưa sau này, chúng tôi cũng sẵn sàng hủy buổi hẹn hò chờ mưa tạnh.

Tôi thì yêu Đông nhiều hơn, tôi là người nhắn tin hay gọi điện cho Đông trước, còn anh thì chỉ chờ hoặc không chờ gì cả. Nhiều lúc tôi im lặng, đợi anh nhưng anh cũng lặng im cho đến khi tôi không thể chịu đựng được, lại gọi cho anh.

“Này em, chúng ta cần phải sống tiếp chứ. Anh cần phải làm việc, em cũng thế. Vì vậy nếu em cứ nhắn tin và gọi điện cả ngày… anh cảm thấy…”. Khi Đông nói thế, tôi đã gào lên: “Ừ, anh muốn sống tiếp mà không có em, đúng thế không?”. Mặc cho Đông cố thanh minh rằng ý anh không phải như vậy, nhưng tôi vẫn khóc, vẫn dằn vặt anh, bắt anh thừa nhận không còn yêu tôi nữa. Cho đến lúc Đông mệt mỏi, anh hoàn toàn im lặng.

Tôi hoảng sợ, tôi lại tìm anh. “Anh giận em phải không?”. “Anh với em làm gì có gì mà giận dỗi”. Anh lạnh lùng nói. Trong hoàn cảnh ấy, tôi phải hiểu rằng, giữa tôi với anh hoặc là chưa từng có gì, hoặc là giờ đây chẳng còn là gì của nhau. Là người dưng đương nhiên chẳng có chuyện giận dỗi nữa.

Chỉ một câu nói đó thôi, đã quăng tôi ra xa khỏi anh, xa đến nỗi tôi có thể nhịn mọi đau đớn để câm lặng. Nếu đã có người phủ nhận những gì giữa chúng tôi, thì có nghĩa rằng những kỷ niệm xưa chỉ còn là nỗi hổ thẹn với họ.

Tôi lấy chồng, chỉ là để cho Đông biết không có anh, tôi vẫn sống tốt. Tôi làm điều đó như những cô gái bị tổn thương vẫn làm và đánh cược hạnh phúc của chính mình. Tôi không hạnh phúc, điều đó mãi sau này tôi mới nhận ra sau sự hả hê đến cuồng dại khi nhìn thấy anh đứng lặng từ xa trong đám cưới tôi. Những thứ hạnh phúc mà tôi tự vẽ lên cứ thế bào mòn những cảm xúc thật, để tôi thấy mình ngày càng trống trải, hững hờ với mọi thứ. Nhiều năm trôi qua, tôi đã hoàn toàn quên Đông, cũng hoàn toàn rời xa cuộc hôn nhân ngốc nghếch của mình, để lại tổn thương cho nhiều người và cho bản thân.

“Anh thật sự đã chết, kể từ khi em rời bỏ anh”, Đông chữa lại câu vừa nói, dứt tôi ra khỏi dòng thời gian thuộc về quá khứ. “Là anh đã vứt toẹt tình của chúng ta vào đống rác”. Tôi đay nghiến. “Là do anh có lỗi với em, lúc đó anh bị bệnh nặng, anh nghĩ anh sẽ chết”. “Đó chỉ là câu chuyện mà sau này anh tự nghĩ ra để tôi yên tâm rời xa anh mà thôi”. “Không phải thế, là do em nghĩ thế thôi”. “Ồ, vậy bây giờ anh vẫn sống khỏe nhỉ. Chúc mừng anh đã thoát chết”. “Anh chỉ có thể thoát chết nếu em để anh gặp em, một lần”.

Trong tâm trí tôi có một dấu lặng. Gặp một lần, ừ! Tôi đã từng ngàn lần muốn gặp anh một lần, một lần để biết liệu anh có còn yêu tôi. Thế nhưng sau cái đám cưới ngu ngốc ấy, khi tôi nhắn cho anh: “Hãy cho em gặp anh lần cuối”, anh đã trả lời tôi: “Anh bị bệnh nặng, có thể sẽ chết, vì thế, đừng tìm cách gặp anh nữa. Chúc em hạnh phúc”.

Tôi lặng im, để cho tâm trí trở về trạng thái ít xáo trộn. Gặp Đông bây giờ đối với tôi không còn nhiều ý nghĩa, đã không nhiều ý nghĩa thì tại sao lại không thể gặp? gặp để nhìn lại khuôn dung ấy - thứ đã bị những đau đớn bào mòn đến bây giờ tôi cũng chỉ còn nhớ vài đường nét.

“Anh đến đi”. “Ừ, anh đến. Giờ em ở đâu?”. Tôi nhắn địa chỉ cho anh. “Bây giờ em chuyển công việc sang bệnh viện K rồi à?”. “Vâng, ở đây để thấy cuộc đời đáng sống hơn khi chứng kiến những con người cận kề cái chết”. Trước đây khi còn yêu nhau, Đông vẫn thường bảo tôi: “Em là bác sỹ chữa tim mà lại nỡ làm tan nát tim anh”.

Mưa vẫn rơi bên cửa sổ, phía ngoài kia chắc được cơn mưa tẩy rửa trong lành, còn sau cửa sổ vẫn là mùi thuốc, những tiếng rên và hơi thở ngắt quãng. Tôi khẽ chợp mắt, chờ Đông.

Khoảng chưa đầy ba mươi phút, Đông đã có mặt. Tôi mở mắt nhìn anh, bóng dáng vẫn như xưa, chỉ có khuôn mặt anh là mờ đi, tôi không thể nhìn rõ. Tôi cảm nhận bàn tay anh ấm nóng khi nắm lấy tay tôi. Rồi bỗng nhiên anh úp mặt vào bàn tay tôi, khóc nức nở. Tôi thấy toàn thân anh rung lên. “Xin hãy tha thứ cho anh… anh…”. Giọng anh nghẹn lại. Tôi lặng yên nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, lặng yên nghe giọt nước mắt của Đông tràn trên những ngón tay mình.

“Em sắp chết rồi, vì thế em sắp ổn”. Tôi nói với Đông. Tiếng anh rin rít trong lồng ngực: “Không thể thế được. Tại sao em không nói với anh? Tại sao?”. “Vì anh sắp chết nên em không thể nói với anh là em sắp chết. Chúng ta ai rồi cũng sẽ chết, có sao đâu”.

Tôi dần nhìn rõ khuôn mặt Đông. Tôi từng hả hê khi nhìn thấy Đông trong đám cưới của mình. Nhưng có lẽ hôm nay, tôi thấy hả hê hơn, bởi khuôn mặt Đông đang thể hiện những ngỡ ngàng, đau đớn khi anh trông thấy tôi của ngày hôm nay: Không phải là một bác sỹ, mà là một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối. Anh đang đau đớn, đau hơn những ngày tôi đau khi anh rời bỏ tôi. Tôi hả hê, thỏa mãn, những cơn đau thể xác bỗng dưng tan biến.

Tôi còn nằm lại bệnh viện một thời gian nữa sau đợt xạ trị mà chính tôi cũng biết kết quả của nó. Mỗi ngày Đông vẫn ở đây bên tôi. Anh không còn nhắc những chuyện xưa, chỉ nói về tương lai của chúng tôi. Có lẽ Đông nghĩ khi nói về nó, anh sẽ cảm thấy khá hơn, còn tôi sẽ chỉ nghĩ về thiên đường…

Trước đây, khi không còn Đông, phải chăng chẳng được vui vẻ như thế này. Tôi đã từng muốn chết. Tôi đã nhủ lòng mình: Nếu muốn chết thì chết đi. Nhưng đợi mai hẵng chết. Nếu ngày mai vẫn còn đau khổ như vậy, thì đợi ngày kia rồi hẵng chết. Còn nếu ngày kia vẫn đau khổ thì ngày sau nữa chết cũng chưa muộn. Cứ như vậy mà sống qua từng ngày, rồi sẽ tốt hơn lên thôi. Khi đó không chết, thực sự rất tốt.

Và giờ tôi sắp chết, khi có Đông bên cạnh. Thật sự cũng rất tốt!

Bảo Thoa

Có thể bạn quan tâm

Nên xem

Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội

Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội

Trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới với yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng và nâng cao vị thế quốc gia, việc Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết số 79-NQ/TƯ về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết số 80-NQ/TƯ về phát triển văn hóa Việt Nam đánh dấu một bước hoàn thiện quan trọng trong tư duy chiến lược của Đảng.
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất

Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất

Thực hiện chỉ đạo của Tổng Bí thư Tô Lâm, Hà Nội đang cho thấy một tinh thần quyết liệt trong việc cụ thể hóa các Nghị quyết của Đảng thành chương trình hành động thực chất. Phương châm “nói đi đôi với làm”, lấy hiệu quả đo đếm được làm thước đo đang trở thành kim chỉ nam để Thủ đô bứt phá trong kỷ nguyên mới.
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Tối 27/2, Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội thực hiện chương trình Thời sự trực tiếp đặc biệt với chủ đề "Hà Nội tiên phong, gương mẫu thực hiện các nghị quyết chiến lược của Trung ương", trong đó có Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Đây được xem là bước ngoặt quan trọng trong tư duy về vai trò của văn hóa, từ "nền tảng tinh thần" sang "nền tảng vững chắc" cho sự phát triển nhanh và bền vững của đất nước.
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển

Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển

Trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới, Thủ đô không chỉ là trung tâm hành chính chính trị kinh tế mà còn giữ vai trò tiên phong kiến tạo tư duy phát triển bền vững. Hà Nội đang chủ động chuyển mình, cân bằng giữa sức mạnh kinh tế và sức mạnh văn hóa để nâng tầm năng lực dẫn dắt phát triển cả nước.
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống

Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống

PGS.TS Trần Đình Thiên cho biết, ông đặt nhiều kỳ vọng vào sự phát triển của Hà Nội, xuất phát từ nguồn lực, năng lực và sứ mệnh đặc biệt của Thủ đô. Theo ông, người dân cả nước đều kỳ vọng Hà Nội sẽ có bước phát triển mạnh mẽ hơn trong giai đoạn tới và niềm tin vào điều đó đang ngày càng được củng cố.
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031

Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031

Ngày 27/2, Ủy ban Bầu cử phường Tây Hồ tổ chức Hội nghị gặp mặt các ứng cử viên nhằm quán triệt yêu cầu, định hướng nội dung và thống nhất nhận thức, trách nhiệm trong quá trình vận động bầu cử.
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững

Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững

Trước yêu cầu của giai đoạn phát triển mới, nơi đổi mới mô hình tăng trưởng và nâng cao vị thế quốc gia trở thành đòi hỏi cấp thiết, việc ban hành Nghị quyết 79 về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết 80 về phát triển văn hóa Việt Nam đã khẳng định bước hoàn thiện quan trọng trong tư duy chiến lược của Đảng.

Tin khác

Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Tối 27/2, Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội thực hiện chương trình Thời sự trực tiếp đặc biệt với chủ đề "Hà Nội tiên phong, gương mẫu thực hiện các nghị quyết chiến lược của Trung ương", trong đó có Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Đây được xem là bước ngoặt quan trọng trong tư duy về vai trò của văn hóa, từ "nền tảng tinh thần" sang "nền tảng vững chắc" cho sự phát triển nhanh và bền vững của đất nước.
Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội: Đòn bẩy để công nghiệp Văn hóa Thủ đô cất cánh

Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội: Đòn bẩy để công nghiệp Văn hóa Thủ đô cất cánh

Trong bức tranh phát triển công nghiệp văn hóa của Hà Nội, đổi mới sáng tạo được xác định là "chìa khóa vàng" để mở ra những tiềm năng còn bỏ ngỏ. Sự ra đời của Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội được kỳ vọng sẽ trở thành thiết chế điều phối chiến lược, kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo bền vững, góp phần đưa công nghiệp văn hóa Thủ đô lên một tầm cao mới.
Sôi nổi Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026 xã Dương Hoà

Sôi nổi Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026 xã Dương Hoà

Chiều 23/2, Ủy ban nhân dân xã Dương Hòa phối hợp Trung tâm Dịch vụ tổng hợp xã tổ chức bế mạc Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026, khép lại hai ngày tranh tài sôi nổi và đầy kịch tính.
“Âm nhạc cuối tuần” lan tỏa năng lượng đầu xuân bên hồ Gươm

“Âm nhạc cuối tuần” lan tỏa năng lượng đầu xuân bên hồ Gươm

Chiều ngày 22/2, trong tiết trời mưa phùn của những ngày đầu xuân, Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục trở thành điểm hẹn quen thuộc của người yêu nhạc khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” được diễn ra, thu hút đông đảo người dân và du khách dừng chân thưởng thức.
Sắc xuân Thăng Long trong những câu vọng cổ

Sắc xuân Thăng Long trong những câu vọng cổ

Tối ngày 22/2, khi sắc xuân còn vương trên khắp phố phường Hà Nội, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ đã mang đến cho công chúng một đêm nghệ thuật đậm chất truyền thống.
Hơn 1,8 triệu lượt khách tham quan đường hoa Nguyễn Huệ

Hơn 1,8 triệu lượt khách tham quan đường hoa Nguyễn Huệ

Đường hoa Nguyễn Huệ Tết Bính Ngọ 2026 với 2 phiên bản trải nghiệm ngày và đêm trong cùng một không gian đã chính thức khép lại vào tối 22/2/2026, chào đón hơn 1,8 triệu lượt khách đến tham quan thưởng lãm.
Mừng thọ đầu Xuân: Lan tỏa nét đẹp hiếu kính trong đời sống hiện đại

Mừng thọ đầu Xuân: Lan tỏa nét đẹp hiếu kính trong đời sống hiện đại

Mỗi dịp đầu xuân năm mới, cùng với các hoạt động văn hóa - lễ hội, nhiều địa phương trên cả nước tổ chức lễ mừng thọ cho người cao tuổi. Không chỉ là nghi lễ chúc thêm một tuổi mới cho người cao tuổi, mừng thọ còn là phong tục truyền thống giàu ý nghĩa, thể hiện đạo hiếu và sự gắn kết bền chặt của gia đình Việt trong nhịp sống hiện đại.
Xuân Đỉnh tưng bừng khai hội Đền Sóc

Xuân Đỉnh tưng bừng khai hội Đền Sóc

Sáng 22/2 (mùng 6 tháng Giêng), phường Xuân Đỉnh long trọng tổ chức Lễ hội truyền thống Đền Sóc trong không khí trang nghiêm, thành kính và rộn ràng sắc xuân.
Khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026

Khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026

Sáng 22/2 (tức mùng 6 tháng Giêng), tại Khu di tích quốc gia đặc biệt Cổ Loa, xã Đông Anh đã long trọng tổ chức khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026.
Xã Yên Bài tưng bừng Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ

Xã Yên Bài tưng bừng Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ

Ngày 21/2, trong không khí rộn ràng của những ngày đầu xuân mới, xã Yên Bài long trọng tổ chức Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ 2026, thu hút đông đảo Nhân dân và các lực lượng tham gia, tạo nên một bức tranh mùa xuân tươi vui, đậm đà bản sắc truyền thống.
Xem thêm
Phiên bản di động