Vệt nắng phố quen
| Nhớ sao lê chát quê mình! Nhịp khúc giao mùa |
![]() |
| Ảnh minh họa |
Một người phụ nữ đội nón tất tả đi với gánh hàng rong trên vai. Một đường phố rợp bóng hai hàng cây cao, có những ngôi nhà đang cố cao hơn cả cây. Một vỉa hè đầy nét văn hóa của Hà Nội từ xưa đến nay.
Nếu để ý thêm, ta còn thấy, người qua đường đã mặc áo ấm, lá trên cành ngả sang sắc vàng và còn lại rất ít, thời tiết có vẻ quang đãng khô hanh... Đúng rồi, Hà Nội cuối thu, đang đứng đón mùa đông, có lẽ là Hà Nội của tháng 10 thì phải!
Hà Nội tháng 10...
Ta chợt nhớ ngay đến câu hát "Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội "... Chỉ có 4 chữ đột ngột đổi chỗ cho nhau mà làm tâm hồn ta cũng nghiêng ngả theo chúng cùng với nỗi nhớ miên man... Ngả nghiêng giống như tia nắng kia. Ở giữa tấm hình, chiếu hơi xiên góc, một đặc thù cũng của “Hà Nội mùa này chiều không buông nắng”, không còn gay gắt nóng bỏng, không còn chiếu thẳng đỉnh đầu của mùa hè nóng bức...
Có cảm giác, nếu như đi thêm vài bước nữa ta sẽ bắt gặp những “quán cóc liêu xiêu”, sẽ được nghe tiếng quân cờ đập chan chát lên bàn để phân định thắng - thua. Hoặc được nghe những vần thơ cóc không chuyên của những “nhà thơ hưu trí”, tranh thủ trời se lạnh trốn ra quán làm mấy ly rồi thổi hồn cho những cành cây khô đang nghiêng nghiêng ở bên cạnh bằng những câu thơ liêu xiêu độ cồn.
Hà Nội là thế! Siêu xe vẫn dừng bên cạnh quán cóc tạm bợ, đường cao tốc không dám lấn sân của ngóc cùng ngõ hẻm, nhà chọc trời không che nổi hương khói của đình chùa thâm nghiêm... thì mới là Hà Nội của chúng ta. Nét văn hóa vỉa hè truyền thống trong lòng người Tràng an giống như máu trong tim, như muối trong biển, như người Việt trên đất Việt.
Tôi bỗng muốn tiến thêm vài bước nữa để đến chiêm ngưỡng cảnh Hồ Tây đang “tím mờ” trong cái lạnh đầu đông. Muốn được chầm chậm đi trên đường Cổ ngư, như những đôi trai gái đang bận yêu nhau mà không bước nhanh lên được...
Thốt nhiên, những câu hát cứ ngân nga trong tâm trí tôi: “Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ/ Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay/ Hơi ấm trao em tuổi thơ ngây/ Tưởng như, tưởng như còn đây...
Tại sao hơi ấm đó vẫn tưởng như còn đây? Hơi ấm đó là tình yêu, tình thương của người Hà Nội sẵn sàng dành cho nhau và dành cho tất cả những ai có cùng tình yêu với mảnh đất Hà thành.
Nguyễn Việt Dũng
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Văn hóa 28/02/2026 08:33
Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội: Đòn bẩy để công nghiệp Văn hóa Thủ đô cất cánh
Văn hóa 26/02/2026 07:59
Sôi nổi Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026 xã Dương Hoà
Văn hóa 24/02/2026 09:49
“Âm nhạc cuối tuần” lan tỏa năng lượng đầu xuân bên hồ Gươm
Văn hóa 23/02/2026 12:19
Sắc xuân Thăng Long trong những câu vọng cổ
Văn hóa 23/02/2026 12:17
Hơn 1,8 triệu lượt khách tham quan đường hoa Nguyễn Huệ
Văn hóa 23/02/2026 09:58
Mừng thọ đầu Xuân: Lan tỏa nét đẹp hiếu kính trong đời sống hiện đại
Văn hóa 22/02/2026 21:16
Xuân Đỉnh tưng bừng khai hội Đền Sóc
Văn hóa 22/02/2026 12:44
Khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026
Văn hóa 22/02/2026 11:39
Xã Yên Bài tưng bừng Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ
Văn hóa 22/02/2026 11:29
