Nhớ Hà Nội
| Hà Nội tình yêu trong tôi… Gặp lại Hà Nội - chạm miền ký ức Hà Nội một trái tim hồng |
![]() |
| Ảnh minh họa |
Vì sao tôi nhớ Hà Nội đến thế? Tôi cũng không biết nữa. Cũng như tất cả những người đã từng đặt chân đến mảnh đất nghìn năm này. Cũng như tất cả những người đã từng đến đây, đã từng rời đi. Họ cũng giống như tôi, nhớ Hà Nội. Giá nỗi nhớ có thể lấy ra được từ trái tim để chạm vào. Chắc là nó êm ái, thanh khiết, trong veo và… xinh đẹp lắm!
Hà Nội có những con phố dài, những hẻm nhỏ, nhà cũng nhỏ. Biển hiệu của hàng quán hai bên đường vừa cổ kính, cũ kỹ lại như ửng lên những nhịp thở rất trẻ của một sức sống luôn lặng lẽ vươn mình. Đi giữa những con đường thủ đô, hít thở mùi thời gian của từng gốc cây già, mùi trầm gỗ của thân, cành, lá. Mùi gió, mùi nắng, mùi hoa phả mình trong gió nhè nhẹ. Mùi của những chiếc lá vàng rào rạt dưới chân. Hương gió nhè nhẹ từ mặt nước Hồ Tây phủ đầy không gian, vỗ về quanh từng người, tâm hồn ai nấy đều xao xuyến bâng khuâng.
Tôi đến Hà Nội năm ấy là vào độ cuối thu. Có người đã nói với tôi: “Thu rất thật thu là khi chớm đông sang! Thu Hà Nội lúc này chín đẹp lắm!”. Quãng thời gian tháng 10 năm ấy đúng là “thu rất thật là thu”. Sớm mai có gió se se thổi. Nắng nhẹ và trong. Má thiếu nữ ửng hồng. Nước Hồ Tây trong veo như tơ lụa. Tôi đi bộ cùng chị trên những con đường Hà Nội, hít hà mùi hương bánh cốm. Mua bánh cốm về làm quà, cô bán hàng cười duyên dáng, y như mùa thu Hà Nội tuổi còn trăng!
Tôi nhớ đêm Hà Nội. Có gió, đèn phố, xe cộ và lặng im. Chỉ tiếc không được đi trên con đường có nhiều hoa sữa, để được hít trọn mùa thu trong một tối se lạnh đó. Cảm giác năm ấy khi đi giữa trời thu Hà Nội vẫn còn quanh quẩn đâu đây. Chỉ cần thoáng nghe một bài hát về Hà Nội, một giọng nói của người Hà Nội, tất cả nỗi nhớ như ùa về, sống dậy niềm thương nhớ lao xao…
Tôi nhớ những tiếng rao, tiếng nói, tiếng cười. Người Hà Nội thanh lịch, hiếu khách. Cốt cách của họ nguyên vẹn những trầm tích văn hóa từ đời xưa đến đời nay, từ ông bà từ thời xa thiên cổ đến lớp người đang sống bây giờ. Vẻ đẹp Tràng An như ẩn như hiện, trong sự dung dị, chăm chỉ, nhẹ nhàng, gần gũi, mà ít nơi đâu ta có thể cảm nhận được.
Đêm cao nguyên. Không ngủ được là cái cớ cho nỗi nhớ ùa về. Sâu như đêm, da diết như đêm, thinh lặng và đặc quánh như đêm!
Hà Nội ơi, ta nhớ Người!
Trần Hiền
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Văn hóa 28/02/2026 08:33
Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội: Đòn bẩy để công nghiệp Văn hóa Thủ đô cất cánh
Văn hóa 26/02/2026 07:59
Sôi nổi Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026 xã Dương Hoà
Văn hóa 24/02/2026 09:49
“Âm nhạc cuối tuần” lan tỏa năng lượng đầu xuân bên hồ Gươm
Văn hóa 23/02/2026 12:19
Sắc xuân Thăng Long trong những câu vọng cổ
Văn hóa 23/02/2026 12:17
Hơn 1,8 triệu lượt khách tham quan đường hoa Nguyễn Huệ
Văn hóa 23/02/2026 09:58
Mừng thọ đầu Xuân: Lan tỏa nét đẹp hiếu kính trong đời sống hiện đại
Văn hóa 22/02/2026 21:16
Xuân Đỉnh tưng bừng khai hội Đền Sóc
Văn hóa 22/02/2026 12:44
Khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026
Văn hóa 22/02/2026 11:39
Xã Yên Bài tưng bừng Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ
Văn hóa 22/02/2026 11:29
