'Báo động đỏ' thiếu hụt lao động sau dịch

Kỳ 2: Cuộc tháo chạy bất đắc dĩ

Khi dịch bùng phát mạnh mẽ, người lao động ở đô thị rơi vào cảnh mất việc, giãn cách xã hội khiến con đường mưu sinh ách tắc. Nỗi lo về các vấn đề sinh hoạt thôi thúc họ tìm cách rời khỏi các địa phương cao điểm dịch bệnh, tạo nên làn sóng di cư chưa từng có.
'Báo động đỏ' thiếu hụt lao động sau dịch (kỳ 1): Doanh nghiệp ngấm 'đòn' dịch bệnh Động lực để nhân lực ngành Du lịch vượt qua khó khăn Thiếu hụt lao động nước ngoài là nhà quản lý, chuyên gia dự án

Và mắt xích quan trọng nhất là tâm lý những người ly hương nay gặp biến động có quyết định quay trở lại đô thị trong khi sự kiểm soát dịch bệnh vẫn là một câu hỏi lớn. Nhiều người (phần lớn người có tuổi) trả lời phỏng vấn đã nói rằng họ chưa biết có quay trở lại thành phố không, nhiều người đã mở ra câu chuyện sinh nhai mới ở nơi "chôn nhau cắt rốn"...

Về quê cùng "sự bất an sống đô thị"

Thông thường cứ đến dịp lễ, Tết sẽ xuất hiện hình ảnh người lao động ồ ạt kéo nhau rời khỏi thành phố để về quê. Thế nhưng hơn 1 tháng qua đã chứng kiến làn sóng hồi hương chưa từng có mà nhiều người phải thốt lên là cuộc “tháo chạy” bất đắc dĩ.

Các tỉnh từ Quảng Nam, Phú Yên, Quảng Ngãi, Gia Lai,… lần lượt tổ chức các "chuyến xe nghĩa tình", các "chuyến bay 0 đồng" để đưa người lao động gặp khó khăn ở thành phố Hồ Chí Minh về quê. Những người không thể về quê trên các chuyến giải cứu này, họ chọn cách chạy xe máy về quê. Thậm chí, trên mạng xã hội xuất hiện không ít câu chuyện những gia đình đạp xe từ Đồng Nai về quê ở Nghệ An, đi bộ từ Bình Dương về Đăk Lăk, Kon Tum,…

Đó là một cuộc di cư lớn, để lại nhiều tâm trạng và cả những dấu hỏi cho những người làm nhân sự và cho các nhà xã hội học.

Bà Huỳnh Thị Phúc (54 tuổi, quê Quảng Nam, ngụ đường Vườn Lài, phường An Phú Đông) rời quê hương vào thành phố Hồ Chí Minh làm phục vụ cho một quán ăn ở Quận 1. Những ngày dịch Covid-19 bùng phát, các nhà hàng, quán ăn được lệnh đóng cửa thực hiện giãn cách xã hội. Mất việc. Bà Phúc cũng không tìm được kế sinh nhai khác. Bà phải ở yên trong khu trọ vì đề nghị hạn chế ra ngoài của thành phố.

Mỗi ngày trôi qua trong căn phòng chưa đến 20m2 là một ngày bà trằn trọc, lo lắng cho cuộc sống ngày mai... Ngồi trong bốn bức tường phòng trọ ngột ngạt với những dòng tin tức lướt dài nỗi sợ hãi cứ khiến bà dàn dụa nước mắt. Như một phản xạ tự nhiên của nhiều người cùng cảnh ngộ bà bật khóc rồi nghĩ đến quê nhà!

Phải tháo chạy! Rất nhiều người trong số đó quyết định trả hẳn phòng trọ, xách theo những gì có thể, chất chồng lên chiếc xe cũ vượt hàng trăm, thậm chí là hàng ngàn km để “trốn” khỏi dịch bệnh và nỗi sợ. Họ trở về không phải với tâm trạng phấn khởi, hân hoan như các dịp trước. Lần trở về này họ mang theo tâm lý sợ hãi, lo lắng.

Kỳ 2:  Cuộc tháo chạy bất đắc dĩ
Những chuyến xe nghĩa tình "giải cứu" người lao động nghèo từ tâm dịch về lại quê hương.

“Miễn được về quê là tôi mừng rồi, chỉ sợ nhiều người về quá, tôi bị kẹt lại đây thì không biết sống tiếp thế nào thôi”, bà Phúc nói trong hy vọng. Đến lúc nghe thông tin tỉnh Quảng Nam thông báo đón công dân trở về quê tránh dịch, bà mừng như vớ được vàng. Qua một sinh viên đồng hương trong Hội sinh viên Quảng Nam, bà đăng ký về quê. Vừa đăng ký xong, chưa biết bao giờ sẽ được gọi về nhưng bà đã xếp sẵn quần áo để một góc. Bà bảo chỉ cần nghe gọi điện là sẽ đi ngay.

Sau gần 1 tuần chờ đợi, cuối cùng bà Phúc cũng được trở về quê trên chuyến xe mà quê hương đã chuẩn bị. Gọi điện thoại báo cho phóng viên, bà cười phớ lớ vì nhiều ngày lo lắng, bà có thể thờ phào, yên tâm trở về trong vòng tay của gia đình, làng xóm.

Nhưng không phải ai cũng may mắn được trở về trên những chuyến xe nghĩa tình ấy.

Phan Thị Sen (26 tuổi, quê ở Gio Linh, Quảng Trị) làm việc tại Công ty J&T Express Việt Nam (Thị xã Bến Cát, tỉnh Bình Dương), khi dịch bùng phát, Sen quyết định chạy xe máy về quê.

“Nhiều bạn của mình ở thành phố Hồ Chí Minh cứ chần chừ hy vọng hết dịch nên bị kẹt lại luôn, giờ cuộc sống rất khó khăn. Ở lại không đi làm được, không có lương mà bao nhiêu chi phí, thức ăn mua cũng khó, đắn đo mãi mình quyết định chạy xe về quê”, Sen tâm sự.

Kỳ 2:  Cuộc tháo chạy bất đắc dĩ
Sen (ngoài cùng bên phải) cùng các bạn của mình trên hành trình về lại quê hương.

Từ Thị xã Bến Cát về tỉnh Quảng Trị khoảng cách gần 1.000 km, hành trình ấy với một cô gái như Sen thật không dễ dàng. Để chuẩn bị cho chuyến đi, Sen tham gia đoàn cùng nhiều người quen và anh chị trong nhà.

Qua mỗi tỉnh, những người đi xe máy sẽ được gom lại để cảnh sát giao thông dẫn đoàn qua hết địa phận tỉnh. Cứ thế, hành trình của Sen cùng bạn mình kéo dài 2 ngày 2 đêm không ngủ. Khoảng thời gian nghỉ hiếm hoi là lúc chờ đợi để cảnh sát giao thông dẫn đoàn, nhiều người trên hành trình này vì quá mệt mỏi mà xảy ra sự cố không mong muốn.

“Chạy xe liên tục không nghỉ nên người mệt mỏi lắm, phải nằm dọc đường, chỗ mưa rét, chỗ thì nắng nóng. Có người chạy xe một mình về Nghệ An, Hà Tĩnh mà đuối quá tự ngã giữa đường đi”, Sen kể.

Mặc dù hành trình ấy mệt mỏi, vất vả nhưng Sen cũng như hàng ngàn người khác chấp nhận và mừng rỡ khi đặt chân được lên quê hương. “Cách ly 28 ngày là được về nhà, ở quê vẫn an toàn hơn, còn hết dịch có vào lại hay không thì tính sau”, Sen nói.

Bà Phúc, Sen không đại diện cho tuổi già và sức trẻ ly hương mưu sinh và lập nghiệp nhưng họ rất giống với hàng vạn người rời bỏ thành phố để về quê lúc này: Bất an ở đô thị, ngột ngạt trong không gian và cuộc mưu sinh ngày đã lâu... Liệu họ có trở lại khi dịch qua đi?

Về lại quê lập nghiệp

Thành phố Hồ Chí Minh, Bình Dương,… từng là “miền đất hứa” với người lao động đến từ các tỉnh miền Trung, Tây Nguyên, miền Tây. Thế nhưng giờ đây khi dịch bệnh xảy ra, người ta thấy rằng “miền đất hứa” ấy dễ tổn thương và không đủ sức bao bọc tất cả những con người xa xứ.

Kỳ 2:  Cuộc tháo chạy bất đắc dĩ
Bất chấp quãng đường xa xôi vất vả, nhiều người chọn rời bỏ "miền đất hứa".

Anh Nguyễn Đình Định (39 tuổi, quê Quỳnh Lưu, Nghệ An) đã vào thành phố Thủ Dầu Một (Bình Dương) làm công nhân gần 20 năm. Anh lấy vợ, sinh 2 con đều ở Bình Dương, dù chưa chuyển hộ khẩu nhưng đã xem nơi đây như quê hương thứ 2 của mình. Thế rồi khi dịch bệnh xảy ra, mọi kế hoạch của anh bị đảo lộn.

Trước dịch, thu nhập của vợ chồng anh chị đủ để trang trải đời sống, nuôi 2 con đang tuổi ăn học và gửi về quê cho bố mẹ già. Số còn dư, anh chị dành làm vốn sau này không làm công nhân nữa thì về sống.

Dịch bệnh ập đến bất ngờ, anh chị không kịp rời Bình Dương nên đành ở lại. Công ty điều động vợ chồng anh chị vào nhà máy để thực hiện “3 tại chỗ”, vì sức khỏe yếu, lại có 2 con nhỏ nên anh chị từ chối.

“Những lúc thế này mới thấy không đâu sướng bằng quê hương mình, có nhà không phải ở trọ, có ruộng trồng lúa, trong vườn trồng rau, nuôi gà, thả cá. Ở thành phố cái gì cũng phải mua, mà như bây giờ đâu phải muốn mua là được. Vãn dịch chắc vợ chồng tôi đưa con về quê ở luôn, cho gần bố mẹ, anh em”, anh Định nói.

Kỳ 2:  Cuộc tháo chạy bất đắc dĩ
Lần bùng phát dịch này đã chứng kiến cuộc di cư lớn nhất trong lịch sử. Ảnh: Đoàn người lũ lượt lên xe máy rời phố về quê trong đêm tối chạy trốn dịch bệnh.

Theo lời kể của anh Định, 5 năm về trước, thanh niên làng anh cứ lớn lên lại vào Nam lập nghiệp, ở lại quê còn ông bà già và trẻ nhỏ. Hiện nay thì khác, quê anh đã có nhiều công ty, nhà máy mọc lên, tạo công ăn việc làm cho người dân địa phương. Cơ sở hạ tầng địa phương được xây dựng, đảm bảo. Vì thế nhiều năm nay số lượng thanh niên rời quê không nhiều.

“Lương của công nhân ngoài kia không cao bằng trong này, nhưng tính ra lại không tốn nhiều chi phí nên dư dả hơn. Về quê nếu không làm công nhân thì tôi mở gì đó buôn bán, làng tôi bây giờ không còn ít người như trước, đông đúc lắm rồi”, anh Định nói.

Dịch bệnh nguy hiểm, tương lai mờ mịt cùng đời sống hàng ngày chật vật là những lý do khiến chị Nguyễn Thị Liên (ngụ huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai) bất chấp đêm tối và nguy hiểm để về quê.

Chị Liên quê ở Thái Bình, cùng bố mẹ vào Gia Lai làm công nhân cho Công ty cà phê Ia Blan. Những năm đầu, tình hình nước tưới và giá cả còn ổn định, gia đình chị sống cũng vừa đủ. Vay mượn được ít tiền, chị mua thêm được 1ha cà phê. Cứ ngỡ chỉ độ 1 - 2 năm là thu hồi vốn, nhưng bắt đầu từ năm 2017, các tỉnh Tây Nguyên rơi vào hạn hán lịch sử.

“Chưa năm nào hạn như thời điểm đó, cả một vùng cà phê rộng ở chỗ chúng tôi bị cháy héo, có nhà phải chặt bỏ mấy ha. Rồi giá cà phê, giá tiêu xuống thấp kỷ lục, có nhiều nhà vỡ nợ phải bán nhà bán đất, có người không chịu được treo cổ tự tử”, chị Liên kể lại.

Kỳ 2:  Cuộc tháo chạy bất đắc dĩ
Những bữa ăn vội trong hành trình hồi hương bằng xe máy, chuyến trở về bất đắc dĩ này đã để lại những vết cắt trong hành trình lên phố lập nghiệp của không ít người.

Tình trạng đó kéo dài sang cả năm 2018 - 2019, rẫy cà phê vừa mua của chị Liên cũng không cho năng suất cao, số thu được chỉ đủ bù vào chi phí chăm bón. Đầu năm 2020, vợ chồng chị quyết định gửi con cho ông bà ngoại rồi vào huyện Củ Chi (thành phố Hồ Chí Minh) làm thuê, kiếm tiền trả nợ.

Lần thứ 2 “ly hương”, vợ chồng chị Liên chỉ hy vọng cuối năm sẽ tích góp được một khoản để trả bớt nợ. Thời điểm vợ chồng chị vào thành phố Hồ Chí Minh làm công nhân cũng là lúc Việt Nam đón những cơn sóng liên tiếp của dịch Covid-19.

“Vừa rồi hè, tôi đưa 2 đứa con vào chơi ít ngày, nào ngờ đâu dịch bùng mạnh quá, con tôi bị kẹt lại. Vợ chồng tôi cũng phải ở nhà luôn vì công ty tạm đóng cửa”, chị Liên kể.

Khi công ty mở cửa hoạt động dưới hình thức “3 tại chỗ”, chồng chị đăng ký vào ở lại trong nhà máy, còn chị đưa 2 con về quê bằng xe máy. Hành trình từ thành phố Hồ Chí Minh về Gia Lai hơn 550km, trải qua những con đèo cheo leo, nguy hiểm. Nhưng nếu không về thì chị cũng không thể ở lại với hàng loạt chi phí treo lơ lửng trên đầu.

“Lần này về tôi sẽ ở lại quê luôn, dịch thế này chưa biết bao giờ mới xong, mà ở thành phố lúc khó khăn cũng không biết nhờ cậy ai. Về quê tôi cố gắng làm thuê làm mướn gì cũng được chứ không đi xa nữa”, chị Liên tâm sự.

Có lẽ, những người lao động xa quê sau thời gian vật lộn với đại dịch đã quá mệt mỏi. Không còn đủ sức trụ lại nữa, họ chọn giải pháp rời bỏ nơi đã cưu mang bản thân nhiều năm nay, trở về quê hương, sống đời “có rau ăn rau, có cháo ăn cháo” bên cạnh gia đình, làng xóm.

Kỳ 3: Giải bài toán nguồn lao động sau dịch

Tân Nguyên

Có thể bạn quan tâm

Nên xem

Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội

Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội

Trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới với yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng và nâng cao vị thế quốc gia, việc Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết số 79-NQ/TƯ về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết số 80-NQ/TƯ về phát triển văn hóa Việt Nam đánh dấu một bước hoàn thiện quan trọng trong tư duy chiến lược của Đảng.
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất

Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất

Thực hiện chỉ đạo của Tổng Bí thư Tô Lâm, Hà Nội đang cho thấy một tinh thần quyết liệt trong việc cụ thể hóa các Nghị quyết của Đảng thành chương trình hành động thực chất. Phương châm “nói đi đôi với làm”, lấy hiệu quả đo đếm được làm thước đo đang trở thành kim chỉ nam để Thủ đô bứt phá trong kỷ nguyên mới.
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Tối 27/2, Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội thực hiện chương trình Thời sự trực tiếp đặc biệt với chủ đề "Hà Nội tiên phong, gương mẫu thực hiện các nghị quyết chiến lược của Trung ương", trong đó có Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Đây được xem là bước ngoặt quan trọng trong tư duy về vai trò của văn hóa, từ "nền tảng tinh thần" sang "nền tảng vững chắc" cho sự phát triển nhanh và bền vững của đất nước.
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển

Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển

Trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới, Thủ đô không chỉ là trung tâm hành chính chính trị kinh tế mà còn giữ vai trò tiên phong kiến tạo tư duy phát triển bền vững. Hà Nội đang chủ động chuyển mình, cân bằng giữa sức mạnh kinh tế và sức mạnh văn hóa để nâng tầm năng lực dẫn dắt phát triển cả nước.
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống

Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống

PGS.TS Trần Đình Thiên cho biết, ông đặt nhiều kỳ vọng vào sự phát triển của Hà Nội, xuất phát từ nguồn lực, năng lực và sứ mệnh đặc biệt của Thủ đô. Theo ông, người dân cả nước đều kỳ vọng Hà Nội sẽ có bước phát triển mạnh mẽ hơn trong giai đoạn tới và niềm tin vào điều đó đang ngày càng được củng cố.
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031

Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031

Ngày 27/2, Ủy ban Bầu cử phường Tây Hồ tổ chức Hội nghị gặp mặt các ứng cử viên nhằm quán triệt yêu cầu, định hướng nội dung và thống nhất nhận thức, trách nhiệm trong quá trình vận động bầu cử.
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững

Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững

Trước yêu cầu của giai đoạn phát triển mới, nơi đổi mới mô hình tăng trưởng và nâng cao vị thế quốc gia trở thành đòi hỏi cấp thiết, việc ban hành Nghị quyết 79 về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết 80 về phát triển văn hóa Việt Nam đã khẳng định bước hoàn thiện quan trọng trong tư duy chiến lược của Đảng.

Tin khác

Yếu tố quyết định năng lực cạnh tranh của Thủ đô

Yếu tố quyết định năng lực cạnh tranh của Thủ đô

Sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán 2026, cùng với khí thế sản xuất sôi động tại các khu công nghiệp, khu công nghệ cao trên địa bàn Hà Nội, một nhiệm vụ có ý nghĩa chiến lược tiếp tục được đặt lên hàng đầu: Nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, đặc biệt là đội ngũ công nhân lao động trực tiếp sản xuất.
“Chìa khoá” giúp người lao động thích ứng với thị trường việc làm đầy biến động

“Chìa khoá” giúp người lao động thích ứng với thị trường việc làm đầy biến động

Liên tục cập nhật kiến thức về chuyển đổi số, tích lũy trải nghiệm từ những bước nhỏ và không ngừng trau dồi kỹ năng mềm được xem là những "chìa khóa" giúp người lao động thích ứng với thị trường việc làm đầy biến động năm 2026.
Năm 2026: Vẫn nan giải bài toán nhân sự

Năm 2026: Vẫn nan giải bài toán nhân sự

Tình trạng thiếu hụt lao động có kỹ năng phù hợp; chi phí nhân sự tăng cao; biến động kinh tế toàn cầu được nhận định là những yếu tố có ảnh hưởng lớn nhất đến kế hoạch tuyển dụng và phát triển đội ngũ nhân sự trong năm 2026...
Siết chặt trách nhiệm xác định vị trí việc làm công chức, tránh giao khoán hình thức

Siết chặt trách nhiệm xác định vị trí việc làm công chức, tránh giao khoán hình thức

Bộ Nội vụ đề nghị các Bộ, ngành, địa phương không “khoán trắng” việc xác định vị trí việc làm cho các cơ quan, tổ chức, đơn vị thuộc phạm vi quản lý. Việc tổ chức thực hiện phê duyệt, điều chỉnh vị trí việc làm công chức cần gắn với mục tiêu, kết quả, sản phẩm đầu ra.
Nhìn lại thị trường lao động năm qua: Thăng trầm nhưng vẫn có gam màu sáng

Nhìn lại thị trường lao động năm qua: Thăng trầm nhưng vẫn có gam màu sáng

Năm 2025 khép lại với nhiều cung bậc cảm xúc đối với thị trường lao động Việt Nam. Sau những biến động từ kinh tế toàn cầu và quá trình tái cấu trúc trong nước, bức tranh việc làm hiện lên với cả gam sáng lẫn những thách thức dài hạn. Việc làm và thu nhập được cải thiện, tỉ lệ thất nghiệp duy trì ở mức thấp; song yêu cầu về chất lượng nhân lực, kỹ năng số và khả năng thích ứng công nghệ ngày càng cao, tạo áp lực không nhỏ cho cả người lao động lẫn doanh nghiệp.
Nhiều lao động chọn ở lại thành phố làm việc xuyên Tết để tăng thu nhập

Nhiều lao động chọn ở lại thành phố làm việc xuyên Tết để tăng thu nhập

Tết là thời khắc sum vầy, đoàn tụ của nhiều gia đình, nhưng giữa dòng người tất bật rời thành phố về quê đón xuân, vẫn có không ít người lựa chọn ở lại làm việc và mưu sinh.
Hoàn thành xếp lương theo vị trí việc làm với viên chức chậm nhất 1/7/2027

Hoàn thành xếp lương theo vị trí việc làm với viên chức chậm nhất 1/7/2027

Chính phủ yêu cầu chậm nhất đến ngày 1/7/2027 phải hoàn thành việc bố trí vào vị trí việc làm và xếp lương tương ứng với vị trí việc làm đối với viên chức...
Gần 2.000 cơ hội việc làm dành cho chiến sĩ nghĩa vụ Công an Thủ đô

Gần 2.000 cơ hội việc làm dành cho chiến sĩ nghĩa vụ Công an Thủ đô

Ngày 4/2, Trung tâm Dịch vụ việc làm Hà Nội phối hợp với Ban Thanh niên, Phòng X03 - Công an thành phố Hà Nội tổ chức Phiên giao dịch việc làm chuyên đề dành cho chiến sĩ nghĩa vụ Công an Thủ đô năm 2026 nhằm cung cấp thông tin thị trường lao động, định hướng nghề nghiệp cho các chiến sĩ nghĩa vụ Công an Thủ đô sắp hoàn thành thời gian phục vụ tại ngũ trong các đơn vị thuộc Công an thành phố Hà Nội, Công an xuất ngũ, người lao động.
Thu nhập của người lao động năm 2025: Mức tăng phổ biến dưới 10%

Thu nhập của người lao động năm 2025: Mức tăng phổ biến dưới 10%

Dù đối mặt với biến động kinh tế vĩ mô, thu nhập của người lao động Việt Nam năm 2025 vẫn giữ được đà ổn định với gần 62% người được hỏi ghi nhận mức tăng lương. Đáng chú ý, để đối phó với áp lực chi phí sinh hoạt, hơn 35% người lao động đã chọn hướng phát triển "đa công việc" nhằm đa dạng hóa nguồn thu nhập.
Hà Nội: Cơ hội việc làm rộng mở cho người lao động

Hà Nội: Cơ hội việc làm rộng mở cho người lao động

Tháng 1/2026, thị trường lao động trên địa bàn thành phố Hà Nội tiếp tục duy trì xu hướng tích cực với nhu cầu tuyển dụng ở mức cao. Ước tính toàn Thành phố có khoảng 40.000 vị trí việc làm cần tuyển, tập trung ở nhiều ngành nghề như bán buôn, bán lẻ, công nghiệp chế biến chế tạo, xây dựng, dịch vụ vận tải và logistics. Đây là tín hiệu đáng mừng, cho thấy thị trường lao động Thủ đô đang phục hồi và phát triển ổn định, mở ra nhiều cơ hội việc làm cho người lao động.
Xem thêm
Phiên bản di động