Hoàng hôn trên những nhịp cầu
| Tháng Chín giữ hộ miền thương Cơm in mo cau |
![]() |
| Ảnh minh họa |
Sinh ra và lớn lên ở đất bãi Phúc Xá, cách cầu Long Biên chỉ chừng mươi phút chạy xe nhưng hiếm khi tôi qua lại trên cây cầu ấy. Nó cổ cũ, già cả, nặng nề đứng đó trong dáng vẻ mỏi mệt, một tàn tích mà người ta chỉ ngước nhìn để kiếm tìm quá vãng. Nó không khớp vào bất cứ đâu trong bức tranh cuộc sống thường nhật đầy năng động ngày nay.
Dường như thời gian đã trót quên lãng cầu Long Biên. Bao năm trôi qua, vẫn đó những nhịp dầm và trụ cao mang màu trầm tích đầy hoài cổ. Vẫn lối đi xóc nảy, thi thoảng nghe lạch cạch tiếng bánh xe mau mắn nghiến qua một miếng bê tông hớ hênh. Vẫn đó đây, trong những ngày đông buốt rét, một, hai bếp than hồng thơm lừng mùi ngô nướng. Và vẫn, tiếng còi tàu hú lên xa xôi lẫn với âm thanh xình xịch khi tàu đến, hoặc đi, trong ráng chiều hoang hoải.
Tôi từng rất sợ đi qua cầu Long Biên những buổi chiều tàn, khi hoàng hôn loang màu đỏ ối cả một vùng trời và đèn vàng leo lét kéo cái bóng của những nhịp cầu dài ra ma mị. Vùng đất bên kia sông hồi ấy phố chưa thành phố nên vắng vẻ và tăm tối. Mẹ chở tôi qua cầu, gió mượn lọn tóc mẹ quất má tôi ran rát, còn cây cầu và hoàng hôn như nuốt chửng tôi vào một vùng không gian tĩnh mịch.
Giờ, tôi chuyển về sống bên kia sông và qua lại trên cầu Long Biên gần như mỗi ngày, bỗng lại thích dừng chân trên cầu những chiều muộn vơi vãn người, xe. Tôi đủng đỉnh trên lối đi bộ, thi thoảng ngừng bước tựa vào lan can, ngắm dải sáng lấp lánh tượng trưng cho đông đúc và náo nhiệt trên cầu Chương Dương cách đó không xa. Dường như đến một độ tuổi nào đó trong đời, lòng ta chợt bớt bám chấp vào mặt màu mè của cuộc sống, để tìm đến những âm sắc trầm lắng và dịu dàng hơn.
Ta bắt đầu thích những hoàng hôn hắt hiu với mây trời, sông nước và chừng như chỉ mình ta, vị cô đơn đậm sâu nhưng tự do hơn bao giờ hết. Ta bắt đầu thích cái yên bình của sự tĩnh lặng, chỉ tiếng sông hát, gió hát, đoàn tàu hát, mà tâm hồn ta cũng đang ngân nga ca hát. Ta bắt đầu thích những thứ cổ kính, như một cây cầu cũ hao mòn phong sương. Phong sương nhưng kiên cường đứng đó, sừng sững vắt mình qua thời gian mài mòn và thời đại dửng dưng. Đó là cầu Long Biên, cây cầu đại diện cho những vãng tích đã qua, nhưng cũng là biểu tượng bất hủ của Hà Nội.
Rồi một hôm, tôi lại có dịp dừng chân trên cầu, lắng nghe hơi thở dày nặng của kim loại rỉ sét dưới ánh hoàng hôn loang lổ. Chợt thấy cây cầu thật vĩ ngạn, còn mình thì nhỏ bé vô hạn…
Thùy Linh
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Văn hóa 28/02/2026 08:33
Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội: Đòn bẩy để công nghiệp Văn hóa Thủ đô cất cánh
Văn hóa 26/02/2026 07:59
Sôi nổi Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026 xã Dương Hoà
Văn hóa 24/02/2026 09:49
“Âm nhạc cuối tuần” lan tỏa năng lượng đầu xuân bên hồ Gươm
Văn hóa 23/02/2026 12:19
Sắc xuân Thăng Long trong những câu vọng cổ
Văn hóa 23/02/2026 12:17
Hơn 1,8 triệu lượt khách tham quan đường hoa Nguyễn Huệ
Văn hóa 23/02/2026 09:58
Mừng thọ đầu Xuân: Lan tỏa nét đẹp hiếu kính trong đời sống hiện đại
Văn hóa 22/02/2026 21:16
Xuân Đỉnh tưng bừng khai hội Đền Sóc
Văn hóa 22/02/2026 12:44
Khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026
Văn hóa 22/02/2026 11:39
Xã Yên Bài tưng bừng Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ
Văn hóa 22/02/2026 11:29
