Cô gái cùng bàn năm ấy
| Ai cũng nghĩ mình cho đi nhiều hơn trong tình yêu | |
| Sống như một cơn gió | |
| Để nỗi nhớ không hóa thành niềm đau |
Thi thoảng, tôi trộm nhìn cô ấy từ xa và cảm nhận được những trong veo bình yên thoáng gợn trong tâm trí. Bởi vì cô ấy vẫn ngồi ở đó mỗi khi tôi đến lớp cho nên mỗi ngày mới đối với tôi đều rất ổn. Có những tình cảm chỉ đơn giản như thế, chẳng cần nói mà vẫn thấy đủ. Có những con người kì diệu như thế, chẳng cần làm gì mà vẫn khiến mình hạnh phúc.
“Này cậu, cậu thích lại tớ đi.”
Một ngày, tôi đề nghị cô ấy.
“Thích cậu á? Bây giờ thì chưa. Nhưng cậu cứ chờ đi.”
Cô ấy đáp lại, cũng bằng một giọng điệu nửa đùa nửa thật.
![]() |
Thế nhưng tôi tin lời cô ấy và chờ. Ở trong im lặng và đợi chờ, tình yêu cứ thế lớn dần, lớn dần. Có khi nỗi nhớ làm thành từng cơn bão lòng.
“Tớ vẫn chưa thích cậu.”
Cô ấy nói thế, nhưng hình như cô ấy quan tâm tôi hơn một chút so với những chàng trai khác. Tôi hơn buồn một chút, thi thoảng hơi hụt hẫng một chút nhưng bởi vì tôi ngốc nghếch cho nên bao giờ cũng xem cô ấy là nguồn sống của mình.
Một ngày, tôi thấy cô ấy buồn. Nỗi buồn này dĩ nhiên không mang tên tôi!
Cô ấy bảo lòng cô ấy đang tổn thương, hình như là vì một người mà cô ấy rất yêu. Tôi thậm chí cảm nhận được rằng cô ấy yêu người kia hệt như tôi thích cô ấy. Chỉ là yêu với thích nó vẫn còn xa nhau nhiều quá. Và tôi “thích” cũng như cách tôi dõi theo cô ấy từ phía xa vậy.
“Hay tớ hát cho cậu nghe?”
“Yên tâm, để tớ nói chuyện với cậu.”
Tôi tỏ ra vui vẻ để quan tâm cô ấy. Dù đôi khi suy nghĩ vẩn vơ, tôi lại tự thương bản thân mình, mình đổi tất cả những thứ ấy để được lại những gì?
Năm tháng trôi nhanh, tôi rời ghế cấp ba. Cô gái bàn bên ngày nào cũng không còn ngồi đó nữa. Thi thoảng, tôi nhớ lại về những tháng ngày ngốc nghếch của mình, lòng tuyệt nhiên không còn đau.
À thì ra mình vẫn còn một tình yêu để nhớ - đến bây giờ thì tôi gọi đó là tình yêu. Một tình yêu với đôi lần thổn thức, với một niềm thương cho đi mà chẳng mong nhận lại được gì.
Và tình yêu hình như không nhất thiết phải nói hoặc có được. Đôi khi thứ người ta cần đơn giản chỉ là: thấy vui trước sự hiện diện của người kia. Cảm giác mà người ấy đem đến, đó là điều quan trọng và ý nghĩa nhất.
Nguyên Bảo
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay
Cộng đồng 25/02/2026 21:51
Đầu năm mới nên mua gì để cả năm may mắn, hanh thông?
Cộng đồng 22/02/2026 18:54
Mua muối đầu năm, nét đẹp bình dị
Cộng đồng 20/02/2026 18:05
Xuân Bính Ngọ rộn ràng Trường Sa
Cộng đồng 19/02/2026 13:26
Hà Nội: Tìm thấy người thân đi lạc nhờ thông báo từ Cảnh sát giao thông
Cộng đồng 14/02/2026 14:20
Gia đình Hà Nội giữ nếp tự gói bánh chưng mỗi dịp Tết
Cộng đồng 14/02/2026 07:17
Trạm yêu thương: Hạnh phúc vầng trăng khuyết
Cộng đồng 13/02/2026 13:56
Trao tặng 58 suất quà tới bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện
Cộng đồng 13/02/2026 10:53
Mang Tết ấm đến với bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn
Cộng đồng 12/02/2026 08:04
Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội: Mang Tết ấm đến với học sinh khuyết tật Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn
Cộng đồng 11/02/2026 21:34
