Vợ hắn và tôi
| Cuộc sống không phải là một hành trình học bắt chước và hòa tan | |
| Chị em phụ nữ và nỗi sợ mang tên “hết tết” |
Hắn là bạn cũ của tôi. Trong nhiều trường hợp, “bạn cũ” là cách để người ta nói về những kẻ đã từng quen nhau. Đâu đó trong trí nhớ của tôi là những vụng dại thời còn đi học, hình như hắn là người đôi lần nhắc về tôi với những lời lẽ phán xét.
Những người “bạn cũ” rất lâu ngày không gặp có nhiều khi bỗng dưng tỏ ra quan tâm nhau lạ lùng. Có thể là vì tình hoặc vì tiền.
“Này, lâu rồi không gặp tôi lại thấy nhớ cậu chứ.” - Hắn nói.
![]() |
Hắn công khai hẹn gặp, ráo riết nhắn tin gọi điện cho tôi, gần giống như là sự tán tỉnh. Hắn làm tôi phát bực. Thật chẳng biết phải lấy tên gì để đặt cho những thằng đàn ông đã có vợ rồi mà vẫn luôn cảm thấy thiếu thốn hay những gã mà con nhà người ta đã chủ động né tránh rồi nhưng vẫn cứ lao vào.
Chẳng hiểu tại sao, tự dưng tôi rất muốn đứng đối diện và hét thật lớn vào mặt vợ hắn: “Có chồng thì học cách mà giữ đi chứ để cho nó thiếu thốn rồi ra ngoài ve vãn người ta thế hả?”. Tôi tìm vào trang cá nhân của vợ hắn sau khi lòng đã thấm những bực dọc.
Trên trang cá nhân đó, tôi thấy những tấm ảnh mờ tịt do chụp bằng điện thoại đời thấp. Trang cá nhân ấy đầy rẫy là những dòng trạng thái của một người phụ nữ mệt mỏi, những đoạn viết ngắn, thường sai chính tả về những áp lực công việc hay nỗi lo cuộc sống.
Và hình như là tôi khóc. Tôi thấy em ấy nhớ con, đôi mắt của người phụ nữ từ tấm ảnh mờ tịt kia nói nên điều đó. Bài viết mới nhất là một hình ảnh được đăng từ mấy tháng trước, trong bức ảnh có niềm hạnh phúc của một người mẹ khi mua cho con mình được một chiếc đèn trung thu. Niềm hạnh phúc mỏng manh đó có thể ngay lập tức chuyển thành hai dòng nước mắt, nếu như tôi nói với em ấy những điều mà tôi biết.... Chúng ta đang làm gì thế này, với con người mà hằng ngày mình vẫn đang đầu gối tay ấp.
Có người đàn ông nào đó vẫn thường hay chê cái tính quê mùa cọc cằn của vợ anh ta. Anh ta vốn dĩ chẳng quen sống với những thứ tầm thường giản dị như những gì vẫn có ở nơi anh gọi là nhà. Vợ của tên “bạn cũ” kia, em ấy sẽ khóc, có lẽ rồi cũng chẳng thay đổi được gì, người đàn ông ấy dẫu có tồi thì em cũng đã lấy làm chồng, những sự thật kia khi mình biết thì liệu có khiến mọi thứ khá hơn được hay không?.
Người ta lấy nhau làm gì, những đón mừng cũ đến bây giờ còn mấy chút thiêng liêng?
B.B
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay
Cộng đồng 25/02/2026 21:51
Đầu năm mới nên mua gì để cả năm may mắn, hanh thông?
Cộng đồng 22/02/2026 18:54
Mua muối đầu năm, nét đẹp bình dị
Cộng đồng 20/02/2026 18:05
Xuân Bính Ngọ rộn ràng Trường Sa
Cộng đồng 19/02/2026 13:26
Hà Nội: Tìm thấy người thân đi lạc nhờ thông báo từ Cảnh sát giao thông
Cộng đồng 14/02/2026 14:20
Gia đình Hà Nội giữ nếp tự gói bánh chưng mỗi dịp Tết
Cộng đồng 14/02/2026 07:17
Trạm yêu thương: Hạnh phúc vầng trăng khuyết
Cộng đồng 13/02/2026 13:56
Trao tặng 58 suất quà tới bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện
Cộng đồng 13/02/2026 10:53
Mang Tết ấm đến với bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn
Cộng đồng 12/02/2026 08:04
Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội: Mang Tết ấm đến với học sinh khuyết tật Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn
Cộng đồng 11/02/2026 21:34
