Sự lựa chọn mù quáng
| Gió đã chở mùa về | |
| Cứ lặp lại những thói quen này, trách gì bạn vẫn ế mòn ế mỏi | |
| Phiên bản lỗi của tâm hồn | |
| 5 điều bạn không nên dằn vặt mình sau đổ vỡ |
Anh bực tức nghĩ: “Bảo đi một tí mà sao lâu thế, gần 30 phút vẫn chưa về. Làm gì cũng không có kế hoạch gì sất, lề mề chẳng giống ai”. Lòng Quang càng lúc càng nóng như có lửa đốt, thỉnh thoảng Yên lại nhắn tin: “Anh sắp đến chưa?”. Mãi rồi Yên cũng giận, cô chỉ gửi cho anh cái tin nhắn có một dấu hỏi chấm. “Đợi anh chút nữa, chút nữa thôi, em yêu”. Anh cố dỗ dành Yên.
Xẩm tối, vợ anh vẫn chưa về, điện thoại không liên lạc được. Giá như liên lạc được thì có phải tốt hơn không, để anh còn biết mà trả lời với Yên rằng “Cố đợi anh” hoặc “Anh kẹt rồi, em đừng đợi nữa, về nhà đi, mai anh đền”. Nhưng cái kiểu “ngoài vùng phủ sóng” của vợ khiến Quang phát điên. “Đúng là con hâm, mọi hôm thì chết dí ở nhà không đi đâu, đúng lúc người ta có hẹn với bồ thì lại lặn mất”. Anh rủa thầm trong bụng. Nhìn hai đứa con cấu chí nhau, chỉ muốn cho mỗi đứa mấy roi.
18 giờ 30, vợ anh về đến nhà. Cô đi bước thấp bước cao, một bên ống quần rách bươm, rỉ máu. “Em bị đụng xe, điện thoại cũng bị văng xuống đường hỏng rồi”. “Thế sao không biết đường mượn điện thoại của ai mà gọi về chứ”. Anh gắt, vùng vằng. “Bảo đi về ngay thì không về, muộn mất giờ của tôi rồi”. Anh nhảy lên xe, đi thẳng, không ngó ngàng gì đến cái chân đau của vợ. Yên đã đợi anh từ chiều đến tối, khổ thân cô. Anh phải chạy ra đó, biết đâu máy cô hết pin mà vẫn ngồi đợi anh ở đó thì sao?
![]() |
| Ảnh minh họa. |
Yên ngồi ở bờ hồ chờ anh thật. Nhìn từ xa anh đã nhận ra bờ vai nhỏ của cô như cúi thấp xuống trước hoàng hôn. Tim anh dội lên xót xa. “Yên ơi, anh đây rồi, chúng mình đi đến nơi yên tĩnh em nhé”. Anh dịu dàng nói, cô ngước mắt lên, đỏ hoe. Cô lặng lẽ leo lên xe anh, họ đến một nơi “yên tĩnh”. Gối đầu trên tay Quang, Yên bảo: “mãi mới trốn đi được một hôm, em phải cố chờ anh cho bằng được”. “Thế bọn trẻ con nhà em thì ai trông”. “Ông bà trông, em cũng sốt ruột lắm vì giờ này là giờ chúng ăn uống tắm rửa. Thế nhưng vì anh, em có thể đợi anh”. “Anh yêu em”. Quang ôm chặt cô vào lòng, tràn đầy yêu thương, trân trọng.
Hôm sau, trong buổi họp lớp, cậu bạn hồi cấp 3 than thở: “Vợ mình được cái đi chơi nhiều hơn cả chồng. Chiều tối vứt con cái cho bà trông, ăn uống tắm giặt cũng ông bà lo, cô ấy làm gì chẳng rõ, toàn về muộn”. “Hay là vợ ông cắm sừng ông rồi, ông phải chú ý chứ”. “nói thật là tớ cũng chán lâu rồi. Tớ thích kiểu phụ nữ không bao giờ rời bỏ con mình vì bất cứ điều gì. Nếu cô ấy vì đàn ông mà để con nhếch nhác không chăm sóc, thì tớ cũng vui lòng tiễn cô ấy lên đường sang bến khác.”.
Quang chợt thấy chột dạ. Vợ anh lúc nào cũng ở nhà, ngoài giờ làm việc cơ quan là ở nhà. Nhìn thấy mặt vợ ở nhà suốt, anh cũng thấy chán. Phụ nữ gì mà chẳng bao giờ biết giao du với ai, đi đâu cũng sấp sấp ngửa ngửa về với con, cứ làm như vắng mình một lúc là con cái thành cầu bơ cầu bất ấy. Nhiều lúc anh ước gì vợ cũng chịu khó vui chơi để anh còn có cớ mà đi với Yên, đằng này vợ suốt ngày ở nhà nên anh có muốn đi đâu cũng phải nghĩ ra cả trăm nghìn kế để đi cho hợp lý.
…Quang sực nhớ đến cái chân đau của vợ, cho đến nay anh cũng chưa kịp hỏi thăm. Chắc vợ anh lại hấp tấp để về với con nên mới đụng xe. Anh lại nhớ câu nói của Yên: “Vì anh em vẫn đợi”, dù con cái của cô ở nhà chờ cô về cho ăn, cho tắm. Tại sao anh lại ghét vợ mình mà lại yêu một người “mẹ tồi” và người vợ thiếu chung thủy như Yên nhỉ? Đang tự vấn mình thì anh thấy cậu bạn kêu say quá, chạy vào toilet, để cái điện thoại xuống bàn. Trên màn hình điện thoại là ảnh của Yên cùng hai đứa trẻ dập thẳng vào mắt Quang. Anh thấy trong bụng nhộn nhạo như say mặc dù tửu lượng của anh chưa “đến hạn”.
Một lúc sau, cậu bạn quay ra, ngất ngưởng rót thêm chén rượu rồi nói: “Các ông nói đúng, loại đàn bà ấy thì bỏ thôi, bỏ, bỏ, bỏ, zô, zô…”. Quang cũng “zô” hết chén rượu rồi đứng dậy cáo về. “Hôm qua vợ tôi bị ngã xe, chân đau lắm, tôi phải về sớm trông con cho cô ấy”.
Diệp Anh
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay
Cộng đồng 25/02/2026 21:51
Đầu năm mới nên mua gì để cả năm may mắn, hanh thông?
Cộng đồng 22/02/2026 18:54
Mua muối đầu năm, nét đẹp bình dị
Cộng đồng 20/02/2026 18:05
Xuân Bính Ngọ rộn ràng Trường Sa
Cộng đồng 19/02/2026 13:26
Hà Nội: Tìm thấy người thân đi lạc nhờ thông báo từ Cảnh sát giao thông
Cộng đồng 14/02/2026 14:20
Gia đình Hà Nội giữ nếp tự gói bánh chưng mỗi dịp Tết
Cộng đồng 14/02/2026 07:17
Trạm yêu thương: Hạnh phúc vầng trăng khuyết
Cộng đồng 13/02/2026 13:56
Trao tặng 58 suất quà tới bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện
Cộng đồng 13/02/2026 10:53
Mang Tết ấm đến với bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn
Cộng đồng 12/02/2026 08:04
Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội: Mang Tết ấm đến với học sinh khuyết tật Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn
Cộng đồng 11/02/2026 21:34
