Bạo lực gia đình khiến cuộc đời tôi tăm tối

Mẹ tôi cũng không hiền. Bà là mẫu phụ nữ bất cần với câu cửa miệng “chết là cùng chứ gì!” Vì vậy, ký ức tuổi thơ của mấy chị em tôi không có gì khác ngoài cảnh bố mẹ xô xát, chửi nhau không tiếc lời, mặc kệ lũ con nép ở góc phòng. Tôi không bao giờ quên một lần bố rượt đuổi mẹ chạy quanh nhà với chiếc dao rựa trên tay, lũ trẻ con chúng tôi hoảng loạn gào khóc. Cảnh như thể trong một bộ phim hành đông ấy ám vào đầu óc, khiến tôi suốt đời hoài nghi về cái gọi là hạnh phúc gia đình… Trong nỗi ước ao thoát khỏi cuộc sống chẳng khác gì địa ngục ấy, đứa trẻ con quê kệch như tôi cũng đã biết đến khái niệm “giải thoát” để có lần thúc giục mẹ ly hôn. Lần ấy, mẹ ngạc nhiên nhìn tôi và trả lời rằng, gia đình nào cũng vậy, cũng đều lúc này lúc khác, đâu có gì mà phải ầm ỹ. Không lay chuyển được mẹ, nhưng tự trong sâu thẳm, tôi luôn suy nghĩ nhất định mình sẽ không lấy một ông chồng nghiện rượu, vũ phu, không bao giờ lặp lại sai lầm của mẹ.

Hãy dũng cảm lên tiếng nếu bị bạo lực. Ảnh minh họa
Thế nhưng cuộc đời đôi khi có vòng tròn số phận. Hoàn cảnh gia đình khiến mấy chị em tôi không đứa nào chú tâm được vào việc học hành và đều dừng lại trước cánh cổng trường cấp III. Mặc cảm thân phận, trình độ, cộng với nỗi hoài nghi về hạnh phúc gia đình khiến tôi luôn sống khép mình, không cởi mở, giao tiếp với ai. Đến tuổi lấy chồng, tôi tặc lưỡi chấp nhận với sự mối mai của người hàng xóm. Ban đầu, tôi yên tâm, tin tưởng rằng mình đã có một cuộc sống khá hơn so với cuộc sống ngục tù của mẹ, bởi chồng tôi có công ăn việc làm tử tế, không nghiện rượu. Nhưng, sống với nhau một thời gian, tôi phát hiện chồng mình có tính trăng hoa, vô trách nhiệm với gia đình, vợ con. Anh ngang nhiên quan hệ với hết cô này, cô khác. Tiền lương công nhân được bao nhiêu, anh giữ hết để đi chơi bời, bao gái. Khi tôi lên tiếng, anh sỉ vả tôi là đồ ăn bám, là hàng đã hết hạn đồng thời thượng cẳng chân, hạ cẳng tay. Có lúc chồng tôi giậm chân lên cổ tôi, khiến suốt một thời gian sau, tiếng tôi bị khàn. Có bữa, đang ăn cơm chồng cũng cầm gậy quất ngang lưng khiến tôi đi tiểu ra máu. Sống với anh 5 năm, từ một cô gái phổng phao, phốp pháp trở nên xác xơ tiều tụy, với những cơn đau thường xuyên trên khắp cơ thể. Chưa đầy 30 tuổi, nhưng ai cũng đoán tôi đã tuổi 40. Không chỉ đau đớn, suy sụp về thể xác, có đợt tôi còn phải vào viện tâm thần điều trị vì những ám ảnh bạo lực triền miên.
Nghĩ lại tuổi thơ khốn khổ của mình và nghĩ tới hai đứa con thơ dại trứng gà, trứng vịt, tôi quyết định phải tìm cách thoát khỏi ngục tù, vì mình và vì cả những đứa con. Tôi mạnh dạn tìm đến chị hội trưởng hội phụ nữ địa phương, vừa gửi đơn, vừa trình bày bằng miệng, nhờ chị can thiệp. Chị và hội phụ nữ đã tích cực vào cuộc. Một mặt, chị tư vấn cho tôi những kiến thức về ứng xử trong gia đình, truyền cho tôi sự mạnh dạn tự tin và giới thiệu cho tôi vào làm việc tại một cơ sở dệt may. Nhờ có công việc, có thu nhập và nhờ những điều tư vấn, tôi dần dần biết làm mới bản thân từ hình thức đến suy nghĩ: Đẹp hơn, mạnh mẽ, quyết đoán, chủ động hơn. Chị hội trưởng cũng gặp gỡ, chuyện trò, tâm tình phân tích để chồng tôithay đổi suy nghĩ, đồng thời cũng nghiêm khắc đưa ra những căn cứ pháp luật, những chế tài xử phạt nếu như anh tiếp tục bạo hành vợ. Từ đó, tôi bắt đầu cảm nhận sự thay đổi ở chồng. Anh bớt dần tính trăng hoa, chí thú làm ăn và quan tâm hơn đến gia đình, vợ con. Những trận đòn đối với vợ thưa dần rồi vắng hẳn. Chồng tôi đã thực sự được cảm hóa, trả lại cho mẹ con tôi cuộc sống gia đình bình yên.
Viết ra câu chuyện trên đây của cuộc đời mình, tôi chỉ muốn góp một lời cảnh tỉnh cho những người phụ nữ như tôi hãy dũng cảm đứng dậy một lần, để tìm ra lối thoát cho một cuộc sống gia đình đầy bi kịch. Vẫn biết rằng thói quen hi sinh và chịu đựng là đức tính cố hữu của mỗi người đàn bà bởi bản thân tôi cũng đã nín nhịn và âm thầm chịu đựng suốt hơn 5 năm trời. Nhưng, trong trường hợp này, im lặng quả là sự đồng lõa với tội ác, là khuyến khích cái ác hoành hành.Với kinh nghiệm của mình, tôi mong muốn những người phụ nữ đang phải chịu bạo lực gia đình hãy dũng cảm lên tiếng, bày tỏ bức xúc của mình với các đoàn thể, cơ quan chức năng hoặc với bất kỳ người thân nào mà bạn có thể tin cậy. Chỉ có sự mạnh dạn, thẳng thắn của chính các chị mới là phương thuốc đầu tiên, hữu hiệu ngăn chặn nạn bạo lực gia đình, để phụ nữ chúng ta có được cuộc sống tốt đẹp, hạnh phúc hơn.
(Ghi lại câu chuyện của một nạn nhân bạo lực gia đình)
Ngọc Trúc
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Dự báo thời tiết Hà Nội ngày 25/2: Ngày có mưa rào rải rác, đêm có mưa nhỏ
Môi trường 25/02/2026 07:03
Tiếp tục gìn giữ văn hoá giao thông Thủ đô
Trật tự đô thị 24/02/2026 17:34
Dự báo thời tiết Hà Nội ngày 24/2: Có mưa phùn, đêm và sáng trời rét
Môi trường 24/02/2026 06:25
Hà Nội: Giao thông bình yên, tai nạn giảm sâu trong những ngày đầu Xuân
Giao thông 23/02/2026 17:41
Người dân Thủ đô thuận lợi di chuyển trong ngày đầu trở lại làm việc
Giao thông 23/02/2026 14:20
Tuyến metro số 1 vận chuyển gần 600.000 lượt khách dịp Tết Nguyên đán 2026
Giao thông 23/02/2026 12:18
Dự báo thời tiết Hà Nội ngày 23/2: Nhiều mây, có mưa nhỏ rải rác
Môi trường 23/02/2026 07:35
Cảnh sát đường thủy Hà Nội triển khai đồng bộ giải pháp bảo đảm an toàn giao thông mùa lễ hội
Giao thông 22/02/2026 22:22
Hà Nội: Giao thông nội đô ổn định ngày cuối kỳ nghỉ Tết Bính Ngọ
Giao thông 22/02/2026 21:15
Không để xảy ra ùn tắc giao thông kéo dài trong dịp Lễ hội Xuân 2026
Giao thông 22/02/2026 21:08