Vô cảm...
| Những khoảnh khắc lặng nhìn | |
| Chiếc xúc xắc |
Chị bực bội khẽ quát con: “Mấy giờ rồi mà còn chưa đi ngủ để mai còn đi học? Tắt ngay tivi đi. Con có biết mẹ vừa ở đâu về không?”. Con bé thản nhiên: “Thì mẹ vừa từ bệnh viện về chứ đâu”. Câu trả lời ráo hoảnh của con khiến chị ức muốn khóc. “Từ hôm bà ốm đến giờ, con đã hỏi thăm được câu nào chưa? Đã vào thăm bà được lần nào chưa? Bà là người sinh ra bố con, là người bế con từ khi lọt lòng, là người bón từng thìa sữa cho con đấy”.
![]() |
Tưởng con bé sẽ hiểu ra vấn đề mà ăn năn hối lỗi, nhưng nó lại nhăn mặt: “Mỗi việc bà đi nằm viện mà mẹ cứ quan trọng hóa vấn đề. Hỏi thăm hay không thì cũng vẫn thế, có khác gì đâu”. Chị gào lên đầy ức chế: “Con đúng là đứa có máu lạnh”. Nó cũng chẳng vừa, gân cổ cãi: ““Mẹ toàn chuyện nọ xọ chuyện kia. Bà ốm thì đã vào viện. Ở đó có bác sĩ. Lúc nào có điều kiện thì vào thăm, chứ việc gì phải “hình thức”. Con vào, bà có nhanh khỏi không? Mà mẹ thừa biết cái viện ấy toàn là bệnh truyền nhiễm, vào để lây bệnh à”. Đến đây chị không chịu nổi nữa, định tát cho con bé một cái, nhưng cố kìm.
Thật ra, sự mệt mỏi của những đêm thức trắng ở bệnh viện để nâng giấc cho mẹ chồng không làm chị khó chịu như thái độ của con trong thời gian qua. Sự việc vừa rồi chỉ như cốc nước bị tràn mà thôi. Con bé đang học lớp 10, cái tuổi đủ để nhận thức được bà chẳng còn sống với gia đình được là bao nữa. Vậy mà từ hôm bà nhập viện, chưa bao giờ nó bảo bố mẹ cho vào thăm bà, dù viện cách nhà có hơn cây số. Đêm hôm bà bị tức ngực, thở gấp đến độ tưởng bà đi đến nơi, vợ chồng chị sợ xanh mắt gọi xe cấp cứu cho bà nhập viện. Thế mà trước lúc đi, lay con dậy để khóa cửa, nó không lo lắng chút nào, mà còn tỏ ra khó chịu về việc bị đánh thức giữa đêm.
Nghĩ về con, chị thấy buồn lắm. Càng buồn hơn khi hôm trước, một đồng nghiệp khoe với chị về thằng con trai mới học lớp 1 của chị ấy, tự nhiên hỏi mẹ về bà bán rau vẫn ngồi ở đầu phố. Bà ấy ngồi chỗ đó trong nhiều năm đến nỗi thành một hình ảnh trong lòng bọn trẻ. Mùa rét năm nay không thấy bà cụ, nó đặt ra bao nhiêu giả định: Bà ốm, hay bà đã mất? Rồi nó cứ băn khoăn mãi về lần mẹ nhờ đi mua rau, vì không có tiền lẻ trả lại nên bà cụ bảo lần sau mua, trả bà cũng được. Nó bảo, hôm đó bà mất lãi, vì sau đó không thấy bà ngồi ở đó nữa..
Chị nén tiếng thở dài. Có phải cuộc sống càng hiện đại thì tâm hồn con người ta càng trở nên cằn cỗi, vô cảm hay không?
Diệp Anh
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Cuộc thi “Đến với con đường tương lai” lọt top 15 sự kiện văn học nghệ thuật tiêu biểu năm 2025
Rộn ràng tiếng hát mừng Đảng, mừng năm mới
Dự báo thời tiết Hà Nội ngày 1/1/2026: Có mưa, đêm và sáng trời rét
Đặc sắc Chương trình nghệ thuật chào mừng thành công Đại hội Công đoàn thành phố Hà Nội lần thứ XVIII
Đức Thọ (Hà Tĩnh): "Cú hích" hạ tầng và tâm điểm dòng vốn mới tại Bắc Trung Bộ
Hà Nội ứng dụng AI giám sát xuyên đêm, bảo đảm an toàn giao thông đêm Giao thừa 2026
MTTQ và các tổ chức chính trị - xã hội Thủ đô: Đột phá từ cơ sở, chuyển mình mạnh mẽ vì Nhân dân
Tin khác
Vinh danh những người giữ hồn thủ công mỹ nghệ Hà Nội
Media 31/12/2025 21:09
Giữ bình yên nơi phên dậu Tổ quốc
Cộng đồng 29/12/2025 22:06
Prudential cam kết hỗ trợ các trường mầm non tương lai 3,5 tỷ đồng trong năm 2026
Cộng đồng 29/12/2025 20:36
Trao giải cuộc thi "Lan tỏa tri thức, bước tới con đường tương lai" mùa 2
Cộng đồng 27/12/2025 18:06
Sinh viên trải nghiệm “mưa tuyết” Noel giữa lòng Thủ đô
Cộng đồng 25/12/2025 15:09
Những người lính biên phòng ở A Mú Sung
Cộng đồng 25/12/2025 09:14
Những lời chúc Giáng sinh 2025 hay và ý nghĩa nhất
Cộng đồng 24/12/2025 08:47
Nguồn gốc và ý nghĩa của ngày lễ Giáng sinh
Cộng đồng 24/12/2025 08:45
Cần 51.000 tỷ đồng đầu tư phát triển Đặc khu Côn Đảo
Cộng đồng 23/12/2025 14:11
Prudential trao 2.600 phần quà Giáng sinh tặng bệnh nhi tại TP.HCM và Hà Nội
Cộng đồng 23/12/2025 10:39
