M
12/02/2021 11:07

Thơ Xuân

(LĐTĐ) Một mùa Xuân mới lại về, những ngày đón Tết cổ truyền quây quần bên gia đình, hương khói cho Tiên Tổ, nhấm nháp ly rượu xuân, ly trà sen thơm lừng… giở trang báo thưởng thức những bài thơ Xuân mà ngập tràn cảm xúc.

Thơ xuân

Thơ Xuân

Sóng sánh Xuân sang

Rạo rực thế, sáng nay Xuân tới

Óng ánh vàng, phơi phới nắng tươi

Xốn xang đào hé môi cười

Vườn hoa cánh bướm lả lơi gọi mời

Xuân lúng liếng, rạng ngời lộc biếc

Bầy chim non mở tiệc hoan ca

Đắm say đôi bướm la đà

Ngọt ngào tíu tít giao hòa ong say

Xuân sóng sánh, tràn đầy mắt trẻ

Ướp môi đào, thỏ thẻ giai nhân

Mưa Xuân níu ché rượu cần

Thả hồn thi sĩ tần ngần mơ em

Trần Đạt

Xuân về

Đắm say nắng ấm gọi Xuân về

Bưởi ngát chồi non, ướp gió quê

Mây trắng bồng bềnh, nâng cánh én

Hoa ban tím biếc, nhuộm sơn khê

Xuân đã về đây dạo phố phường

Ngắm đào bung sắc, ấp e hương

Mơn man quất chín, vàng thơm ngát

Đánh thức tầm Xuân mọi nẻo đường

Dập dềnh bướm trắng đón chào Xuân

Lảnh lót đôi khuyên, líu tuyệt trần

Lóng lánh sương non vờn lá biếc

Tên em, anh khẽ ngọt ngào ngân

Đ.Trần

Thơ Xuân
Hồ Gươm

Uống cùng rượu Tết

Bây giờ có em ta là tất cả

Vào rừng là chim ra sông là cá

Bù cho những ngày ta ngồi như đá

Rượu nghiền héo nát ta thành bình vôi

Bây giờ có em tôi về với tôi

Đêm xuống dịu dàng có tay làm gối

Ban mai vừa lên đã nghe thức gọi

Bao nhiêu giục giã tiêu cho một ngày

Ngần ấy ngả đường trong lòng bàn tay

Có bóng một người còn đang đứng đợi

Mà tìm không ra mà chờ chưa tới

Đội ơn trời đất... bây giờ có em

Đàm Khánh Phương

Gặp đường hoa sấu nở

Đã rất lâu tôi mới có lại một đường chiều

Hơi thở khẽ sau lưng mình xáo động

Bàn tay thức trong bàn tay phấp phỏng

Thoáng như hương và mờ ảo như hương

Ngỡ đang trôi lạc trên những nẻo đường

Bao lối cũ khuất chìm vào xa lạ

Cứ chầm chậm ngước theo từng mắt lá

Thoảng mùi hoa sấu nở rụng sang hè

Một cái gì vẫy gọi phía bên kia

Cánh buồm chạy dọc hai bờ phiêu lãng

Con sóng đỏ cuốn sạch mầu dĩ vãng

Đã cho ta neo lại bến bờ

Thêm một làn hương tóc chảy vào thơ

Xin mắc nợ một lần ta em - nước mắt

Xin mắc nợ một lần ta – đã hát

Những lời ru nhỏ ướt mảnh vai trần...

Khánh Phương

Thơ Xuân
Ảnh: PV

Xuân về bên Hồ Tây

Lang thang Hồ Tây chẳng thấy trâu vàng

Chẳng thấy chim sâm cầm chao sông nước

Đường Lạc Long Quân rộn ràng đào, quất…

Hoa và người bừng sắc đón Xuân sang

Em mải mê với hoang dã núi rừng

Cứ ngắm mãi đào Sa Pa rêu mốc

Anh phải lòng đào Nhật Tân đỏ rực

Ôi Hà Thành… say đắm quá em ơi

Đi bên Hồ Tây hương sắc ngất ngây

Má em cứ ửng hồng lên trong nắng

Gió se lạnh, bàn tay em thì ấm

Không trâu vàng mà xao xuyến Hồ Tây…

Đinh Xuân Trường

Chiều đi bên cỏ

Đã xa rồi những áng mây ngày ấy

Những hầm hập gió Lào mắt cay cay

Chỉ có cỏ ven đường làng nghe rõ

Bước chân đôi ta dè dặt nơi này

Chẳng có tay nắm tay chao chat gió

Ta bước theo hai cái bóng đổ dài

Em có nghe không tim mình thổn thức

Im lặng làm chi để mãi rối bời

Chỉ có cỏ và vài bông hoa dại

Hoa có biết ta cũng dại như hoa?

Cỏ thì xanh mà tóc em thì rối

Đường ngắn hơn. Chút nữa đã đến nhà

Mặt trời đã lặn xuống sau dãy núi

Ta chẳng còn đủ dè dặt bước chân

Bóng hai ta hòa lẫn vào bóng tối

Còn nghe gì trong im lặng này không?

Xuân Trường

Nguồn :