Người ở phía sau

Lúc anh chuyển từ chi nhánh đến trụ sở chính của công ty để làm việc, cô đã là một Phó giám đốc phụ trách truyền thông năng động, xinh đẹp và luôn đứng đầu các cuộc bình chọn cán bộ xuất sắc của năm. Là một người sống trầm lặng, ít nói và tập trung cao cho công việc, nhưng những lời đồn về cô vẫn thỉnh thoảng lọt vào tai anh. Cô là người phụ nữ được khao khát nhất trong lòng những anh chàng độc thân ở công ty.
Chúng ta của sau này Mệnh lệnh của trái tim

Lần đầu tiên có cơ hội tiếp xúc với cô, anh đổi từ trạng thái “không quan tâm” sang trạng thái hâm mộ. Cô không chỉ đẹp vẻ bề ngoài, năng lực làm việc của cô, cả sự thông minh quyết đoán và năng nổ, đều chinh phục anh hoàn toàn.

Đương nhiên, hoa đẹp chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, muốn vào ngắt hoa thì phải vượt qua không chỉ đám thanh niên kỹ thuật mà còn phải vượt qua được những vị lãnh đạo trẻ còn độc thân ở công ty. Mà với thân phận Tổ trưởng cơ điện kiêm Phó Chủ tịch Công đoàn Công ty, thì chắc chưa với được tới cái gai đắp trên cành hoa, anh đã lập tức bị giẫm bẹp rồi.

Người ở phía sau
Tranh minh họa.

Đồng nghiệp tại Tổ Cơ điện thường trêu anh: “Không tán, nhất định chỉ để vái vọng thôi à?”. Anh chỉ cười: “Nhà xa hồ không được hưởng ánh trăng sáng, đành chịu thôi”.

Nhưng có lẽ số phận lại đưa đẩy anh đến gần với cái hồ nước có ánh trăng chiếu rọi xuống ấy, rồi trượt chân ngã tùm xuống hồ.

Đó là buổi liên hoan dã ngoại tổng kết sáu tháng đầu năm của công ty ở một khu nghỉ dưỡng rộng lớn và yên bình. Tối hôm ấy, cô uống đến say mèm rồi chạy ra ngoài để hóng gió mong tỉnh táo lại đôi chút. Kết quả là đi lạc.

Anh đứng đó, dưới tán cọ. Bóng cây đổ lên bóng anh, đều thẳng đứng và cô đơn. Cơn say khiến cô hoa cả mắt.

“Này, cậu kia, tôi… cần… về phòng.” Cô hướng về cái bóng duy nhất là người chen lẫn những cái bóng cây mà gọi, còn nghe thấy cả tiếng của mình “quay chậm” một cách méo mó, thoát ra, “bơi chó” một vòng quanh không khí rồi đập lại tai mình.

Anh quay lại, vừa kịp lao tới đỡ lấy cô khi cô sắp “đổ”.

“Sếp, cô say à?”

“Cũng không say lắm.” Cô nói.

“Phòng cô số mấy.”

“06.”

Lúc này cả nửa người cô gần như tựa hẳn vào anh. Anh hơi đứng hình.

“06 là phòng tôi.”

“Phòng tôi.”

Cô tiếp tục nói rồi chỉ tay vào mặt anh: “Cậu là nhân viên bộ phận nào? Muốn cãi cả sếp à? Mau đưa tôi về phòng… 06.”

“Được, để tôi đưa cô về.”

Anh nói rồi chật vật dìu cô về dãy nhà ở khá xa khu vực nhà hàng, còn phải đi qua mấy con đường đá nhỏ với mấy khúc cua trong rừng cọ.

Anh ngồi cả đêm để ngắm nhìn cô ngủ say trên giường của mình. Thật ra, phòng anh chỉ có một cái giường, đương nhiên bị cô chiếm mất, anh muốn ngủ cũng không thể.

Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy trong sự hoảng hốt và kinh ngạc. Lúc đó, anh đang dùng điện thoại để quay cảnh cô ngủ.

Cô kêu lên: “Rốt cuộc, cậu muốn gì thì mới xóa đoạn video đó đi? Tôi không ngờ cậu lại tệ đến như vậy!”. Anh thoáng ngạc nhiên rồi chợt hiểu ra, cô nghĩ, anh quay video để tống tiền cô, một người nổi tiếng đang ở đỉnh cao. Anh mừng thầm với suy nghĩ của cô, liền giả bộ hỏi:

“Vậy… cô sẵn sàng trả theo yêu cầu của tôi?”

“Đừng giả bộ ngây thơ nữa, cứ nói ra một con số đi!”Cô bực bội sẵng giọng. Thoát khỏi vụ này, cô sẽ tố cáo anh, còn đề nghị sa thải anh.

“Được, vậy thì… ”

Anh chìa điện thoại ra cho cô, nói: “Hãy để tôi hôn cô, một cái hôn thôi, cô có thể tự tay xóa mọi thứ.”

Cô ngạc nhiên nhìn anh: “Sao… chỉ một cái hôn?”

“Chỉ một cái hôn.”Anh xác nhận.

Cô nắm chặt chiếc điện thoại trong tay. Đoạn video quay cảnh cô đang ngủ thật sự rất đẹp. Chiếc váy dài kín đáo và khuôn mặt mộc bình yên trong giấc ngủ, ngay chính bản thân cô lúc này đây cũng nhìn thấy sự bình yên của chính mình. Cô nhìn anh. Thật ra, anh trông rất ưa nhìn, nhất là khuôn hàm vuông vắn vừa phải, góc cạnh nhưng lại thuôn dài, mềm mại, ẩn chứa nét nam tính mạnh mẽ.

Anh vẫn ngồi nghiêm túc trên ghế, nhìn cô chờ đợi. Cô quyết định gật đầu:

“Được, cậu tới đây đi”

Anh đứng dậy, tiến về phía cô, quỳ một chân lên giường, tay anh đặt lên má cô, cúi xuống hôn cô. Môi cô vào sáng sớm vẫn còn thơm mùi rượu vang, mềm lại và lành lạnh. Nụ hôn rất ngắn, rất nghiêm túc. Hôn xong, anh đứng dậy lùi lại, như thể sợ cô vỡ tan. Cô thấy mặt mình nóng đến phát sốt. Cô cố gắng che giấu sự mất bình tĩnh của mình bằng cách hỏi anh:

“Màn hình điện thoại đóng rồi, anh xóa giúp tôi đi.”

“Mật khẩu là tên cô”, anh nói. Hô hấp của cô bỗng nhiên ngắt quãng, cô bình tĩnh bấm mật khẩu, lần lượt xóa đi những bức ảnh của mình trong máy anh rồi lại cẩn thận kiểm tra facebook, zalo, email của anh đăng nhập sẵn trên điện thoại xem ảnh có được anh lưu vào đâu đó không, rồi mới đưa lại điện thoại cho anh.

Anh cầm điện thoại cô đưa, ngạc nhiên không tin nổi. Tim anh từ lúc nãy đã nổi trống, giờ thì đang đập loạn.

“Sao… cô không xóa đoạn video này?”

“Tôi nghĩ nó rất đẹp, cậu giữ nó đi.”

“Cảm ơn cô.”

“Và rồi, tại sao cậu lại ở phòng của tôi.”Cô hỏi.

“Đây là phòng của tôi. Cô đòi tôi đưa về phòng 06.”

“Ôi chết tiệt, phòng tôi tình như là… 09.” Cô xấu hổ kêu lên rồi bật dậy.

“Không sao, tôi sẽ giữ kín chuyện cô say và ngủ trên giường của tôi.”

“Hình như cậu là… Phó Chủ tịch Công đoàn mới chuyển đến trụ sở chính.”

“Ơn giời cô đã biết một phần về tôi.” Anh thốt lên trong khi nhẹ nhàng mở cửa ngó ra ngoài quan sát. Khi chắc chắn hành lang không có ai anh mới ra hiệu cho cô đi tới.

Cô rón rén bước ra, khi chân đã đặt trên tấm thảm trải dọc hành lang cô mới đứng thẳng người dậy, ung dung tiến về phía căn phòng ở cuối hành lang, số 09.

Trước khi vào phòng cô còn quay lại mỉm cười và vẫy tay với anh.

Đó không phải là lần cuối cùng cô “đi lạc”. Đôi lần, cô để anh đưa về phòng mình và ở lại. Anh nhiệt thành và chói sáng như ánh mặt trời, cũng lại giản đơn như cơn gió mùa hè, thổi suốt những năm tháng dài.

Tuy chỉ có điều, sự nhiệt thành của anh đã làm hư cô. Cô luôn đi về phía trước, còn anh như cái bóng đuổi theo cô, mọi nơi, mọi lúc với tất cả tình yêu nồng cháy.

Vậy mà… hôm nay, sau một năm làm cái bóng của cô, anh bỗng nhiên “mất tích”. Mỗi sáng sớm, anh đều nhắn tin, gọi điện, mặc dù chỉ nhận được những lời mè nheo của cô. Nhưng hôm nay, anh đã triệt để “mất tích”.

Đêm qua, cô nghĩ về mối quan hệ giữa cô và anh. Mặc dù yêu anh bằng thái độ kiêu kỳ và ban phát của một “ngôi sao” với fan của mình, nhưng cô không thể không thừa nhận, trong tim cô, anh là ánh mặt trời sáng chói. Vì thế, cô muốn dành cho anh sự bất ngờ. Cô đã thức cả đêm để lên mạng chọn mua cho anh một món quà nhân kỷ niệm một năm họ “lạc đến bên nhau”.

Vậy mà, sáng ra, anh đã mất tích.

“Ừ thì, chắc anh ấy ngủ quên!”Cô thầm nghĩ thế.

“Lát nữa thế nào cũng gọi, mình sẽ không trả lời, anh ấy nhất định sẽ đến tận phòng để tìm”. Cô lại nghĩ, vừa làm nốt phần việc của mình, vừa thấp thỏm nhìn điện thoại.

Trưa rồi, anh vẫn chưa gọi cũng không hề xuất hiện.Shop bán hàng gọi điện hẹn mang quà mà cô đặt hôm qua đến. Cô vội vã chạy ra lấy rồi thẫn thờ quay trở lại công ty. Mọi người đã tản đi ăn trưa hết.

Cô gọi cho anh, máy đã tắt. Cô gọi cho quản lý của anh, anh ta nói hôm nay anh xin nghỉ không đến công ty.

“Vậy, anh có biết anh ấy đi đâu không?” Cô sốt ruột hỏi.

Quản lý của anh nói: “Cậu ta nói đi đâu đó làm việc gì đó rất quan trọng”. Cô tức xì khói: “Nói như anh thà đừng nói còn hơn!”

Người quản lý lại nói: “Cô hãy nghĩ xem cậu ta thường làm gì, đi đâu, thói quen của cậu ta… hay gì đó. Chắc cậu ta ngồi ở cái quán nào nó chăng?”

Cô giật mình. Bấy lâu nay, cô mải miết sải bước về phía trước, còn anh chạy đằng sau. Cô chưa từng đứng lại, ngoảnh lại để nhìn anh, cũng chưa từng nghĩ những lúc không ở cạnh cô thì anh sẽ đi đâu. Thói quen của anh? Nơi anh thường đến? Cô đều không biết. Hóa ra, cô là người vô tâm như thế!

“Anh có thể cho tôi địa chỉ một số nơi mà anh ấy có thể đến không?”

“Được, nhưng tôi không chắc lắm.”

Cô cầm món quà trên tay và những địa chỉ mà quản lý của anh vừa viết vội trên tờ giấy nhớ, không biết nên đi đâu. Công ty thì ở khu công nghệ cao, đường vắng vẻ, bước ra ngoài chỉ có nắng chói chang. Cô gọi mãi mới được một chiếc taxi vãng lai. Thôi thì… cứ đi tìm khắp thành phố này vậy.

Cô lên xe, bảo với tài xế: “Cho tôi đến chung cư S…”

Gã tài xế đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai, đôi mắt lơ đãng nhìn cô qua kính xe một cách kỳ lạ. Nhưng cô không hề để ý đến gã bởi tâm trạng đang rối bời. Xe đi đến chung cư S, cô dặn tài xế đợi cô bởi cô sợ lát nữa ra không bắt nổi chiếc xe nào. Gã gật đầu. Cô nói nhanh: “Yên tâm, tôi sẽ trả cả tiền chờ”.

Cô chạy đến căn hộ của anh, cửa khóa, bên trong im ắng. Cô hụt hẫng quay lại taxi, bảo tài xế đưa tới rạp chiếu phim. Suất chiếu giữa tuần cũng vắng hơn ngày thường, cô lùng sục khắp nơi đều không thấy anh. Taxi vẫn đợi để đưa cô đi tiếp những nơi cần đến.

Vậy mà thấm thoát trời đã tối. Đèn đường đã lên, phố ồn ào như cơn sóng cuộn, nhưng cô thấy như chỉ có mình mình.

Nước mắt cô dường như sắp trào ra. Anh vốn là cái bóng của cô. Cô cần anh, cần được nhìn thấy anh, cần nghe thấy anh, cần chạm vào anh, để biết “cái bóng” của mình vẫn còn ở cạnh mình, chưa từng biến mất. Mất đi cái bóng, cô chẳng còn là con người nữa.

“Taxi, đưa tôi quay lại chung cư S…”

Biết đâu, trời tối, rồi anh sẽ về. Cô cuống cuồng lao vào trong xe. Taxi đưa cô quay lại căn hộ của anh. Cô định trả tiền cho gã, nhưng nghĩ lại, lại thôi. Cô bảo gã: “Đợi tôi, nếu tìm được người tôi sẽ quay lại trả tiền thêm cho anh, nếu không, phiền anh đưa tôi đi tiếp”. Gã gật đầu, không nói gì. Trong mắt ánh lên một cách kỳ lạ.

Trong khi bước chân lên đến đây, cô từng nghĩ, nếu thấy anh, cô sẽ lao vào cấu xé anh, cho anh mấy cái tát cho bõ cơn giận. Rồi cô lại nghĩ, có thể cô sẽ nhào vào lòng anh, khóc một trận.

Vậy mà…

Căn hộ vẫn đóng cửa im lìm. Anh chưa từng trở về. Dù cô có muốn tát anh, khóc với anh nhảy vào lòng anh hay ôm anh, anh đều không ở đó.

“Nếu tìm thấy anh, em nhất định sẽ để anh đi phía trước em, để em một lần được nhìn anh từ phía sau, để em biết, theo đuổi một người khổ sở đến thế nào.” Cô thực sự bật khóc khi ý nghĩ đó tràn vào trong đầu cô, khuấy động con tim đã yếu đi của cô.

Cô quay trở lại taxi, trời bỗng đổ cơn mưa. Có người ở công ty gửi cho cô một phóng sự kỷ niệm ngày thành lập công ty để cô duyệt trước. Cô mở ra xem. Hình ảnh của anh xuất hiện trong phóng sự đang nói về những người công nhân ngày đêm miệt mài sáng tạo. Anh mặc áo của bộ phận kỹ thuật cơ điện màu ghi xám, đội mũ công nhân, khuôn mặt ửng đỏ vì nắng nóng. Cô từng nghe nhiều người ở công ty nói anh là một kỹ sư truyền cảm hứng…

Hình ảnh của anh làm cô đau mắt, hay cay mắt cũng không biết nữa.

Taxi vẫn kiên nhẫn đợi cô. Một lúc sau, không thấy cô nói gì, gã hỏi:

“Tiếp theo, cô muốn đi đâu?”

Cô thẫn thờ nghĩ, có lần, anh từng nói, những tòa nhà bên kia sông khiến anh bình tĩnh lại sau mỗi biến cố. Cô từng nói, một ngày nào đó sẽ cùng anh đứng bên này sông để ngắm những tòa nhà phía bên kia, từ địa điểm ấy… vậy mà cô chưa từng.

“Cho tôi đến bến sông”. Cô nói trong sự tuyệt vọng. Tài xế lại lái xe đi. Nước mắt của cô lăn theo những bánh xe đi suốt dặm trường tìm người ấy.

Xe dừng lại trên bến sông vắng ngắt. Đèn đường vàng quạch soi bóng xuống dòng sông, phía bên kia là những nhà máy cũ với các ống khói cổ xưa, mang màu xám cô liêu hắt lên đỉnh trời. Bến vắng lặng, người cũng không thấy. Cô trả một nắm tiền cho tài xế rồi xuống xe. Gã hỏi: “Cô có chắc là muốn xuống chỗ này, vào giờ này không?”

“Tôi chắc!”

Cô nói, không buồn ngoảnh lại, cũng không sợ hãi. Không có anh một ngày, cô đã đủ sợ hãi rồi! Còn gì đáng sợ hơn nỗi cô đơn đến cùng cực khi một ngày, cái bóng của mình bỗng nhiên biến mất.

“Đã là con người, ai cũng phải có bóng của mình

Không có anh, cô thấy mình dường như không tồn tại nữa. Cô đứng dựa vào lan can lạnh ngắt, úp mặt vào hai bàn tay, khóc nấc lên. Bỗng một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô. Cô bàng hoảng mở mắt nhìn lên, thấy màu áo xanh của gã lái taxi đập vào mắt cô. Gã đưa một bàn tay lên vuốt mái tóc đẫm sương của cô. Cô giật mình lùi lại.

Người ấy, khẩu trang đã bỏ ra, mũ lưỡi trai cũng không đội nữa. Là khuôn mặt của anh, khuôn mặt mà cô đuổi theo chỉ để nhìn thấy trong tuyệt vọng.

“Là… là anh sao? Anh đi theo em suốt cả ngày hôm nay, vậy mà… anh để… để em…”.Cô nghẹn lời, ngàn vạn lời nói đều bị anh tham lam ngậm lấy, nuốt vào trong bụng qua cái hôn thật dài. Mãi lâu sau, môi anh mới rời môi cô. Anh cúi xuống nhìn cô, đưa ngón tay gạt nước mắt lem nhem trên gò má cô. Cô giận dỗi nhìn anh.

“Anh để em khổ sở suốt ngày hôm nay. Anh muốn trả thù em, muốn em nếm trải nỗi khổ sở khi phải theo đuổi anh.”

Anh nhìn sâu vào mắt cô, lại nói:

“Em sai rồi! Theo đuổi em là việc anh cảm thấy hạnh phúc nhất trên đời này. Hôm nay, anh muốn để em cảm nhận nó, để em biết, yêu một người, đuổi theo một người hạnh phúc thế nào. Bây giờ, em nói xem, có phải em đang hạnh phúc lắm không?”

Anh nói đúng, thật sự rất đúng! Vậy mà bây giờ cô mới nhận ra, làm người ở phía sau, làm cái bóng của người mình yêu, dù có lúc mệt mỏi, dù có lúc kiệt sức, nhưng cuối cùng vẫn là niềm hạnh phúc không gì sánh nổi.

Hôm nay, cô chợt hiểu ra, tình yêu với anh âm thầm bào mòn từng li từng tí trong từng tế bào của cô, từ từ ngấm rất sâu, đến lúc cô nhận ra thì nó đã như một loại virus phá nát mọi kháng thể trong cô, ào ào như cơn thác lũ.

Cô cũng không biết bản thân đã bị anh nhấn chìm từ khi nào.Bất kỳ khoảnh khắc nào cũng dường như rất rõ, như hằn sâu vào từng nếp nhăn trên não bộ của cô, như được đính kèm trên võng mạc cô, dù cô mở mắt hay nhắm mắt đều là anh.

Kỳ Vân

Có thể bạn quan tâm

Nên xem

Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội

Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội

Trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới với yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng và nâng cao vị thế quốc gia, việc Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết số 79-NQ/TƯ về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết số 80-NQ/TƯ về phát triển văn hóa Việt Nam đánh dấu một bước hoàn thiện quan trọng trong tư duy chiến lược của Đảng.
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất

Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất

Thực hiện chỉ đạo của Tổng Bí thư Tô Lâm, Hà Nội đang cho thấy một tinh thần quyết liệt trong việc cụ thể hóa các Nghị quyết của Đảng thành chương trình hành động thực chất. Phương châm “nói đi đôi với làm”, lấy hiệu quả đo đếm được làm thước đo đang trở thành kim chỉ nam để Thủ đô bứt phá trong kỷ nguyên mới.
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Tối 27/2, Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội thực hiện chương trình Thời sự trực tiếp đặc biệt với chủ đề "Hà Nội tiên phong, gương mẫu thực hiện các nghị quyết chiến lược của Trung ương", trong đó có Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Đây được xem là bước ngoặt quan trọng trong tư duy về vai trò của văn hóa, từ "nền tảng tinh thần" sang "nền tảng vững chắc" cho sự phát triển nhanh và bền vững của đất nước.
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển

Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển

Trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới, Thủ đô không chỉ là trung tâm hành chính chính trị kinh tế mà còn giữ vai trò tiên phong kiến tạo tư duy phát triển bền vững. Hà Nội đang chủ động chuyển mình, cân bằng giữa sức mạnh kinh tế và sức mạnh văn hóa để nâng tầm năng lực dẫn dắt phát triển cả nước.
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống

Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống

PGS.TS Trần Đình Thiên cho biết, ông đặt nhiều kỳ vọng vào sự phát triển của Hà Nội, xuất phát từ nguồn lực, năng lực và sứ mệnh đặc biệt của Thủ đô. Theo ông, người dân cả nước đều kỳ vọng Hà Nội sẽ có bước phát triển mạnh mẽ hơn trong giai đoạn tới và niềm tin vào điều đó đang ngày càng được củng cố.
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031

Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031

Ngày 27/2, Ủy ban Bầu cử phường Tây Hồ tổ chức Hội nghị gặp mặt các ứng cử viên nhằm quán triệt yêu cầu, định hướng nội dung và thống nhất nhận thức, trách nhiệm trong quá trình vận động bầu cử.
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững

Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững

Trước yêu cầu của giai đoạn phát triển mới, nơi đổi mới mô hình tăng trưởng và nâng cao vị thế quốc gia trở thành đòi hỏi cấp thiết, việc ban hành Nghị quyết 79 về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết 80 về phát triển văn hóa Việt Nam đã khẳng định bước hoàn thiện quan trọng trong tư duy chiến lược của Đảng.

Tin khác

Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Tối 27/2, Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội thực hiện chương trình Thời sự trực tiếp đặc biệt với chủ đề "Hà Nội tiên phong, gương mẫu thực hiện các nghị quyết chiến lược của Trung ương", trong đó có Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Đây được xem là bước ngoặt quan trọng trong tư duy về vai trò của văn hóa, từ "nền tảng tinh thần" sang "nền tảng vững chắc" cho sự phát triển nhanh và bền vững của đất nước.
Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội: Đòn bẩy để công nghiệp Văn hóa Thủ đô cất cánh

Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội: Đòn bẩy để công nghiệp Văn hóa Thủ đô cất cánh

Trong bức tranh phát triển công nghiệp văn hóa của Hà Nội, đổi mới sáng tạo được xác định là "chìa khóa vàng" để mở ra những tiềm năng còn bỏ ngỏ. Sự ra đời của Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội được kỳ vọng sẽ trở thành thiết chế điều phối chiến lược, kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo bền vững, góp phần đưa công nghiệp văn hóa Thủ đô lên một tầm cao mới.
Sôi nổi Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026 xã Dương Hoà

Sôi nổi Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026 xã Dương Hoà

Chiều 23/2, Ủy ban nhân dân xã Dương Hòa phối hợp Trung tâm Dịch vụ tổng hợp xã tổ chức bế mạc Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026, khép lại hai ngày tranh tài sôi nổi và đầy kịch tính.
“Âm nhạc cuối tuần” lan tỏa năng lượng đầu xuân bên hồ Gươm

“Âm nhạc cuối tuần” lan tỏa năng lượng đầu xuân bên hồ Gươm

Chiều ngày 22/2, trong tiết trời mưa phùn của những ngày đầu xuân, Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục trở thành điểm hẹn quen thuộc của người yêu nhạc khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” được diễn ra, thu hút đông đảo người dân và du khách dừng chân thưởng thức.
Sắc xuân Thăng Long trong những câu vọng cổ

Sắc xuân Thăng Long trong những câu vọng cổ

Tối ngày 22/2, khi sắc xuân còn vương trên khắp phố phường Hà Nội, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ đã mang đến cho công chúng một đêm nghệ thuật đậm chất truyền thống.
Hơn 1,8 triệu lượt khách tham quan đường hoa Nguyễn Huệ

Hơn 1,8 triệu lượt khách tham quan đường hoa Nguyễn Huệ

Đường hoa Nguyễn Huệ Tết Bính Ngọ 2026 với 2 phiên bản trải nghiệm ngày và đêm trong cùng một không gian đã chính thức khép lại vào tối 22/2/2026, chào đón hơn 1,8 triệu lượt khách đến tham quan thưởng lãm.
Mừng thọ đầu Xuân: Lan tỏa nét đẹp hiếu kính trong đời sống hiện đại

Mừng thọ đầu Xuân: Lan tỏa nét đẹp hiếu kính trong đời sống hiện đại

Mỗi dịp đầu xuân năm mới, cùng với các hoạt động văn hóa - lễ hội, nhiều địa phương trên cả nước tổ chức lễ mừng thọ cho người cao tuổi. Không chỉ là nghi lễ chúc thêm một tuổi mới cho người cao tuổi, mừng thọ còn là phong tục truyền thống giàu ý nghĩa, thể hiện đạo hiếu và sự gắn kết bền chặt của gia đình Việt trong nhịp sống hiện đại.
Xuân Đỉnh tưng bừng khai hội Đền Sóc

Xuân Đỉnh tưng bừng khai hội Đền Sóc

Sáng 22/2 (mùng 6 tháng Giêng), phường Xuân Đỉnh long trọng tổ chức Lễ hội truyền thống Đền Sóc trong không khí trang nghiêm, thành kính và rộn ràng sắc xuân.
Khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026

Khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026

Sáng 22/2 (tức mùng 6 tháng Giêng), tại Khu di tích quốc gia đặc biệt Cổ Loa, xã Đông Anh đã long trọng tổ chức khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026.
Xã Yên Bài tưng bừng Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ

Xã Yên Bài tưng bừng Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ

Ngày 21/2, trong không khí rộn ràng của những ngày đầu xuân mới, xã Yên Bài long trọng tổ chức Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ 2026, thu hút đông đảo Nhân dân và các lực lượng tham gia, tạo nên một bức tranh mùa xuân tươi vui, đậm đà bản sắc truyền thống.
Xem thêm
Phiên bản di động