Nắng xuân gọi những yêu thương
| Về nơi hoa nở trắng trời để tận hưởng không khí xuân Hương xuân |
![]() |
| Nắng xuân. Ảnh minh họa |
Cuối tuần đẹp trời, tôi thu dọn chăn mền cho vào máy giặt. Tiếng máy quay đều, nhịp nhàng như một giai điệu thân quen đưa tôi về những ngày xưa cũ bên giếng làng.
Ngày ấy, tôi là cô bé mười một tuổi. Tôi biết làm nhiều việc giúp mẹ. Tôi nhớ nhất việc giặt chăn mền giúp mẹ, một công việc tưởng chừng đơn giản nhưng chứa đựng biết bao ký ức thân thương. Sáng xuân, tôi đem mền gối ra khu vực giếng chung. Mấy bạn hàng xóm tôi cũng khệ nệ thau chậu có mặt ở đấy.
Hồi đó, cả xóm chỉ dùng chung một giếng nước nên nơi đây không chỉ là nơi sinh hoạt mà còn là không gian gắn kết những đứa trẻ con nhà nghèo như chúng tôi. Những tấm mền mỏng, những áo gối cũ sờn bỏ vào thau nước, rắc xà phòng chờ ngấm đều. Bọn trẻ bước vào thau, những đôi chân bé xinh đạp liên hồi, bọt xà phòng bắn tung toé, những tràng cười giòn tan không ngớt. Hứng chí, tôi đạp mạnh một phát. Toạc! Ôi, chiếc mền cũ của mẹ! Chiếc mền hồng ở giữa có thêu song hỷ, bốn góc mền là hình đôi chim phượng loan xòe cánh giữa họa tiết cỏ lá, mây trời đã nhạt màu. Một mảng rách khá lớn.
Đây là chiếc mền kỷ niệm. Mẹ bảo nó có từ khi mẹ và ba về ở nhau. Chiếc mền ấy là cụ cố sắm cho. Món quà nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, mẹ rất trân quý. Bởi nó không chỉ đơn thuần là vật dụng giữ ấm, mà còn là dấu ấn của tình thân, của những tháng ngày khó khăn nhưng hạnh phúc đong đầy.
Suốt bữa cơm, tôi bồn chồn không yên. Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm thú thật với mẹ, vừa kể vừa len lén theo dõi nét mặt mẹ và tưởng tượng ra đủ điều. Nhưng không… mẹ chỉ im lặng một chút, rồi dịu dàng xoa đầu tôi: "Chiếc mền này đã cũ lắm rồi, con à! Nhưng đâu chỉ là một tấm vải giữ ấm, nó còn là chứng nhân của biết bao kỷ niệm. Để mẹ vá lại nhé, rồi ít hôm nữa mình sẽ có một chiếc mền mới!" - Giọng mẹ nhẹ như một làn gió mang đến cho tôi sự ấm áp đến nghẹn lòng.
Mẹ không vứt bỏ chiếc mền cũ. Mẹ gấp nó đặt ngay ngắn vào góc tủ, rồi khẽ vuốt ve. Tôi thấy ánh mắt mẹ thoáng chút lặng lẽ, như thể bà đang lưu giữ một phần ký ức. Tôi lặng im, chợt nhận ra: Có những thứ dù cũ kỹ, dù chẳng còn giá trị sử dụng, nhưng vẫn đáng được trân trọng - vì chúng chứa đựng một phần của yêu thương.
Tiếng máy giặt ngừng hoạt động kéo tôi về thực tại. Nắng xuân bên khung cửa nhẹ nhàng, ấm áp. Tôi khẽ mỉm cười. Giữa bao đổi thay, những yêu thương xưa vẫn còn vẹn nguyên - âm thầm, dịu dàng, chở che tôi qua từng mùa nhớ.
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Văn hóa 28/02/2026 08:33
Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội: Đòn bẩy để công nghiệp Văn hóa Thủ đô cất cánh
Văn hóa 26/02/2026 07:59
Sôi nổi Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026 xã Dương Hoà
Văn hóa 24/02/2026 09:49
“Âm nhạc cuối tuần” lan tỏa năng lượng đầu xuân bên hồ Gươm
Văn hóa 23/02/2026 12:19
Sắc xuân Thăng Long trong những câu vọng cổ
Văn hóa 23/02/2026 12:17
Hơn 1,8 triệu lượt khách tham quan đường hoa Nguyễn Huệ
Văn hóa 23/02/2026 09:58
Mừng thọ đầu Xuân: Lan tỏa nét đẹp hiếu kính trong đời sống hiện đại
Văn hóa 22/02/2026 21:16
Xuân Đỉnh tưng bừng khai hội Đền Sóc
Văn hóa 22/02/2026 12:44
Khai mạc Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026
Văn hóa 22/02/2026 11:39
Xã Yên Bài tưng bừng Ngày hội Văn hóa dân tộc Mường Xuân Bính Ngọ
Văn hóa 22/02/2026 11:29
