Chào em, cây xương rồng bé nhỏ!
| Hà Nội trong tôi | |
| Người ta gọi đó là chung tình |
Ngày thương đau kéo đến, hai con người từng nhiều lần trấn tĩnh bản thân để đôi chân không lạc bước. Chúng tôi nhìn nhận lại mọi chuyện để thấy, quãng thời gian trắc trở là thứ mà tình yêu này phải trải qua, để sau đó hai người được hiểu và thương nhau theo một cách khác. Rồi những mong muốn chẳng cùng phương hướng cứ thể kéo cảm xúc của chúng tôi ra xa dần.
Sự im lặng hay những câu nói khi ấy đều có tính sát thương như nhau thôi.
![]() |
| Ảnh minh họa: Khả Di |
Tôi là cây xương rồng, sau nhiều ngày đứng giữa nắng hạn đã biết thích nghi cho mình trở nên gai góc. Thân xương rồng kia, liệu dòng nhựa có chảy? Từng hình ảnh hiện về trong trí óc, cả ước mơ và những cái đặc biệt từng dành riêng cho nhau, hôm nay phải vứt bỏ đi thế nào bây giờ?
Tôi vẫn nhìn em ở nơi xa xôi. Đoạn cuối chỉ sợ là em bất chợt quay lại. Những ký ức đó có khi nào trong em ùa về, để nhớ cái hôn ta trao nhau bối rối, cả đôi mắt buổi sớm và âm thanh lao xao của biển chiều.
Chúng ta từng cùng nhau đi trên những con đường dài. Em hôm đó một lần điểm lại những nơi ta đã đến, lòng chúng mình lúc ấy còn hồn nhiên viết tiếp những con đường phía trước. Tôi nhớ lại và mỉm cười, thì ra chúng ta đều đã thất hứa. Tôi chẳng những không thể lo lắng cho em mà ngược lại còn đem tới em nhiều nước mắt.
Tôi lặng nhìn theo những mẩu thông tin về em: ít ỏi và thưa thớt. Có đêm thấy nhớ, một vài hình ảnh trở về đập mạnh vào tâm trí làm sống mũi đột nhiên cay. Lúc đó chỉ biết ngước lên cao và ngăn dòng cảm xúc ấy lại: chúng ta đâu còn là của nhau đâu mà kéo dài những xót xa này. Chúng ta nhớ nhau làm gì để trống trải của lòng mãi không được thỏa mãn, rồi thì lại oán trách hoặc làm phiền đời nhau?
Ta là một cây xương rồng. Những tâm hồn xương rồng ngày hôm đó lướt qua nhau thật nhẹ. Cách mà hướng nghĩ mới hình thành trong hai chúng ta có giống như những ngày mới bước vào thanh xuân đầy hăm hở? Hay bây giờ lòng đã chai sạn, như gỗ đá tự nhủ mình im lặng và dằn lòng...
Em này, đoạn đường phía trước phải thật hạnh phúc! Chuyện của chúng ta hôm nay thực ra chỉ như một bài học cho những ngày xanh mắt em. Những niềm vui mới một ngày sẽ đến, giúp em quên đi tôi thật nhẹ nhàng. Rồi nụ cười ấy lại tươi tắn, như thể chúng ta chưa từng bắt đầu....
Bảo Bảo
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Giữ bình yên nơi phên dậu Tổ quốc
Phường Văn Miếu - Quốc Tử Giám: Phát huy sức mạnh đồng bộ của cả hệ thống chính trị, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ năm 2026
Báo chí và trí tuệ nhân tạo: Chìa khóa mở cánh cửa kỷ nguyên mới
Công khai danh sách 545 chủ xe bị xử lý "phạt nguội" qua hệ thống camera AI
Hiệp đồng chặt chẽ, giữ vững kỷ cương đô thị trước thềm năm mới 2026
Prudential cam kết hỗ trợ các trường mầm non tương lai 3,5 tỷ đồng trong năm 2026
MTTQ Việt Nam Thành phố: Thực sự là “cầu nối” giữa các cấp ủy Đảng, chính quyền và Nhân dân
Tin khác
Giữ bình yên nơi phên dậu Tổ quốc
Cộng đồng 29/12/2025 22:06
Prudential cam kết hỗ trợ các trường mầm non tương lai 3,5 tỷ đồng trong năm 2026
Cộng đồng 29/12/2025 20:36
Trao giải cuộc thi "Lan tỏa tri thức, bước tới con đường tương lai" mùa 2
Cộng đồng 27/12/2025 18:06
Sinh viên trải nghiệm “mưa tuyết” Noel giữa lòng Thủ đô
Cộng đồng 25/12/2025 15:09
Những người lính biên phòng ở A Mú Sung
Cộng đồng 25/12/2025 09:14
Những lời chúc Giáng sinh 2025 hay và ý nghĩa nhất
Cộng đồng 24/12/2025 08:47
Nguồn gốc và ý nghĩa của ngày lễ Giáng sinh
Cộng đồng 24/12/2025 08:45
Cần 51.000 tỷ đồng đầu tư phát triển Đặc khu Côn Đảo
Cộng đồng 23/12/2025 14:11
Prudential trao 2.600 phần quà Giáng sinh tặng bệnh nhi tại TP.HCM và Hà Nội
Cộng đồng 23/12/2025 10:39
Những chiến sĩ biên phòng ở Ma Lù Thàng
Cộng đồng 22/12/2025 18:36
