Cây Gòn - người bạn tuổi thơ
| Xuân rơi trên đóa xoan mềm Chén trà xuân |
![]() |
| Ảnh minh họa. |
Ngẫm cũng lạ, cây gòn không như các loài cây khác trong vùng, gòn ra hoa vào đầu xuân. Khi lá trên cây dần chuyển sắc vàng, từ từ rụng xuống cũng là lúc những chùm hoa be bé nhú ra. Những búp hoa xanh mượt bằng đầu ngón tay, mở tung những cánh hoa trắng ngà ngà. Hương hoa gòn dìu dịu, nhẹ nhàng đằm thắm, giản dị mộc mạc như người dân quê.
Trái gòn thuôn dài, nhọn ở hai đầu, phình ra ở giữa, lớn dần giữa trời xanh. Lúc bấy giờ lá đã rời cành, trên cây chỉ toàn quả là quả, chi chít từ đầu cành đến cuối cành. Chính điểm này mà cây gòn đã để lại trong tôi một niềm thích thú đặc biệt.
Đến giữa hoặc cuối Giêng, gòn lại ra lá. Ban đầu, lá non có màu nâu tía sau chuyển xanh dần. Nằm dưới gốc cây, nhìn lên ngắm những sắc màu của lá, của trái, của cây mới thấy sắc màu thiên nhiên thật tuyệt. Thân gòn xanh rờn, những cụm lá trên cành màu nâu tía, những chùm quả xanh lủng lẳng in trên nền trời xanh trong, thỉnh thoảng có làn mây trắng xốp nhẹ nhàng trôi qua, ta thấy lòng mình bình yên lạ.
Cuối xuân, đầu hạ, lá gòn phủ kín cành, rợp mát cả một khoảnh đất rộng. Trái gòn già chuyển dần sang khô, ngả màu vàng đất nhàn nhạt. Vào ngày nghỉ, chúng tôi thường xuyên tụ tập, vui chơi ở đây. Những trái khô gom được ở dưới gốc có đứa đem về để dành đủ số lượng rồi thay cho ruột gối đã cũ xẹp từ lâu. Còn tôi, nhặt được trái nào là về nhét ngay trên gác mái gian bếp. Khi nào cần, bố tôi sẽ dùng bông gòn xe sợi luồn bật lửa châm điếu, vì hồi đó làm gì có quẹt ga tiện lợi như bây giờ. Cứ như thế, một thời tuổi thơ gắn bó với cây gòn tưởng chừng không bao giờ rời.
Rồi một ngày tôi xa làng, xa người bạn gòn thân thiết để lên tỉnh học tập và làm việc. Cuốn theo dòng đời tất bật. Lâu lâu mới có dịp thăm làng, mỗi lần đi ngang qua chỗ cây gòn, lòng tôi không khỏi rộn ràng, xốn xang. Một trời kỉ niệm lại ùa về.
Đứng bên gốc gòn, nhìn quang cảnh làng quê đang dần thay đổi, tôi lo sợ một ngày không xa, trong nhịp sống hiện đại này, liệu người bạn tuổi thơ của chúng tôi còn có chỗ đứng hiên ngang, sừng sững giữa trời đón nắng, đón mưa và đón những người con thân yêu của làng như bây giờ hay không?
Phạm Thị Thanh Tâm
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay
Cộng đồng 25/02/2026 21:51
Đầu năm mới nên mua gì để cả năm may mắn, hanh thông?
Cộng đồng 22/02/2026 18:54
Mua muối đầu năm, nét đẹp bình dị
Cộng đồng 20/02/2026 18:05
Xuân Bính Ngọ rộn ràng Trường Sa
Cộng đồng 19/02/2026 13:26
Hà Nội: Tìm thấy người thân đi lạc nhờ thông báo từ Cảnh sát giao thông
Cộng đồng 14/02/2026 14:20
Gia đình Hà Nội giữ nếp tự gói bánh chưng mỗi dịp Tết
Cộng đồng 14/02/2026 07:17
Trạm yêu thương: Hạnh phúc vầng trăng khuyết
Cộng đồng 13/02/2026 13:56
Trao tặng 58 suất quà tới bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện
Cộng đồng 13/02/2026 10:53
Mang Tết ấm đến với bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn
Cộng đồng 12/02/2026 08:04
Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội: Mang Tết ấm đến với học sinh khuyết tật Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn
Cộng đồng 11/02/2026 21:34
