M
16:21 | 20/11/2018

Thương phố ngày mưa….

(LĐTĐ) Phố ngày mưa, những con đường ướt mưa trong đêm thanh vắng như được dát vàng bởi thứ ánh sáng vàng vọt của đèn đường bỗng dưng đẹp đến lạ. Màu vàng êm dịu ấy làm nên sự ấm áp cho phố nhỏ, cho những tâm hồn mong manh đang nương dựa vào phố trong những cuộc mưu sinh tất bật ngày qua ngày.  

thuong pho ngay mua Trong tình yêu chẳng có ai là ngốc nghếch
thuong pho ngay mua Chuyện tình mưa
thuong pho ngay mua Chông chênh tuổi 23

Một chiều mưa hôm nào chợt thấy mình bé lại. Ta nhớ cô bé có đôi môi chúm chím, ngón tay búp măng đưa tay hứng lấy từng giọt mưa tong tong nhỏ dưới hiên nhà. Bàn tay em lạnh mà trái tim ấm nóng như được sống lại những hồn nhiên thuở nào, khi mỗi chiều mưa đổ đứa bé ấy xốn xang chạy nhảy dưới cơn mưa trắng xóa vui đùa bên chúng bạn.

Nhớ những đêm vắng, khi mưa không ngừng ve vuốt đôi gò má khiến người ta phải nghi ngờ mọi thứ đang hiển hiện trước mắt như ảo ảnh, ta chợt nhận ra bóng dáng ai đó thân quen đứng trước hiên nhà, tay vân vê một bắp ngô nướng. Có hôm là gói khoai mì được hông với dừa nạo béo ngậy, có hôm là ổ bánh mì nóng hổi thơm giòn. Có gì ấm áp hơn những ngày phố đổ mưa?!

thuong pho ngay mua
Ảnh minh họa: Sao Hôm

Nhớ những chiều bình yên bước chân vào quán cà phê quen thuộc, chọn một góc ngồi ưa thích, ta đưa mắt ngắm nhìn những giọt mưa rơi nhòe mờ qua ô cửa. Từng giọt mưa quấn quýt lấy nhau, mang nhau dồn đẩy về phía cuối - nơi những thanh gỗ đã nhốm màu thời gian, những góc tường xi măng đã bong tróc. Từ chiếc loa cũ kĩ nhưng âm thanh hãy còn rất ấm ngân lên những câu ca của Trịnh trong Mưa hồng…

Những chiều mưa ấy, góc phố thân quen bỗng dịu dàng hơn trong bước chân của người đi kẻ về. Không còn tiếng động cơ ì ạch kéo ga như muốn hét vào lòng phố phường bao bực dọc khó chịu của một ngày nóng bức. Phố giờ như kẻ đa tình luôn dõi mắt nhìn theo mỗi bước chân người đi, bằng ánh nhìn thiết tha, quyến luyến. Nhìn những hạt mưa rơi trên phố mà lòng ta cứ ngỡ giọt lệ phố gửi người đi.

Mưa rơi để cảm xúc thừa dịp trỗi dậy đưa ta tìm về với hoài niệm bâng quơ. Có một chiều mưa nào đó trong kí ức. Một chiều mưa rơi có âm thanh tiếng trống trường báo hiệu giờ vào lớp, có tiếng cười nói giòn tan của đám bạn học, có giọng cô trầm ấm bay bổng bên những câu thơ. Lẫn trong đó là cái nhìn lúng liếng trong đôi mắt học trò, là tà áo ai ngời ngời sắc trắng thướt tha bay trong gió…

Đâu đó có hạt mưa nhè nhẹ rơi trên phím lá mỏng, mang chiếc lá xoay vòng bay trong gió, chạm khẽ dưới sân trường ướt át hôm nào. Có biết bao nỗi nhớ thành hình từ những chiều mưa đổ- khi tâm hồn cho phép mình được thảnh thơi trong phút chốc, tìm đến vài kí ức để nhớ nhung.

Thương phố ngày mưa, thương những kí ức về mưa đã thành hình trong nỗi nhớ, chiều nay ta nằm cuộn mình trong vòng tay, ngắm mưa rơi bên ngoài ô cửa, để lòng miên man trong những câu hát xưa: “Nhớ khi cơn mưa về trên phố xa, nhắc cho ta nghe chuyện xưa. Dù năm tháng đã nhạt nhòa, cánh chim xa rồi, tiếc nuối một thời”.

Thương phố những ngày mưa môi chạm môi quyến luyến. Thương những góc quán hàng quen mỗi chiều mưa tạt vào ngửi mùi khói thơm nồng. Gắn bó cùng phố từ ngày áo trắng đến trường, ta có gì cho phố, ngoài những kỉ niệm ngày càng đầy thêm trong trí nhớ.

Vậy mà phố vẫn thủy chung, vẫn hiền hòa cất giữ dùm ta bao kỉ niệm của ngày xưa và làm đầy tâm hồn ta bằng những chiều mưa êm dịu như hôm nay. Tạm xa phố chiều có mưa rơi dịu mát, ta phải trở về với tất bật thường ngày. Đành hẹn phố, hẹn người, hẹn mùa, hẹn nhớ thương…vào một ngày mưa lại về bên phố...

Nguyên Hạnh

Nguồn :