Hợp đồng của trái tim
| Làm vợ chồng cũng cần gây thương nhớ | |
| Chữ duyên | |
| Như con sóng tan bờ | |
| Em cứ hạnh phúc đi nhé |
Bốn giờ chiều là cuộc gặp với giám đốc một công ty sản xuất thiết bị năng lượng, mà công ty tôi sẽ là đơn vị cung cấp bảng vi mạch cho thiết bị mới nhất của họ trong tương lai, tất nhiên là nếu tôi đàm phán thành công.
Ngài giám đốc công ty hóa ra lại khá trẻ, chắc chỉ khoảng ba mươi tuổi hoặc hơn thế một chút. Trông anh ta giống một nghệ sỹ hơn là một doanh nhân. Sau một vài câu chào hỏi xã giao, tôi giới thiệu về tính năng sản phẩm của công ty trong khi anh ta chăm chú lắng nghe, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt người đối diện. Chừng gần mười phút anh ta nói: “Mầu son trên môi cô rất đẹp”. “Cảm ơn anh”. “Cô có nghĩ đàn ông cũng nên tô một chút son không?”. Tôi bật cười. “Tôi nghĩ đàn ông ăn nhiều son hơn là tô nó lên môi”.
![]() |
| Ảnh minh họa.(Nguồn Internet) |
Và suốt cả tiếng đồng hồ, chúng tôi nói về mầu son và tác dụng của những thỏi son môi. Cuối cùng trước khi chia tay, anh ta hỏi: “Cuối tuần tôi có thể mời cô cà phê không?”. “Được, tất nhiên rồi”. Tôi trả lời không kịp suy nghĩ, bởi khi đang có một khách hàng “béo bở”, việc có được một cái hẹn kế tiếp là một tín hiệu đáng mừng cho cái mà tôi đang theo đuổi.
Cuối tuần, anh ta đến đón tôi trước cổng công ty đi ăn tối. Quần jean áo phông mầu xanh nhạt trông anh ta nhẹ nhàng và lãng mạn. Nhưng tôi thừa kinh nghiệm để biết đằng sau vỏ bọc lịch lãm của những gã đàn ông háo sắc chứa đựng những khoảng đen nào. Trong bữa tối chúng tôi nói về công việc, thỉnh thoảng lạc sang một đề tài khác. Xong bữa cơm tối, anh ta tỏ vẻ rất khoan khoái còn tôi cũng giả bộ như được giao tiếp với anh ta là một vận may, cố dấu tâm trạng căng thẳng. Cà phê ở một nơi thoáng đãng vừa đủ để thư giãn nhưng cũng không quá riêng tư. Mọi sự lựa chọn của anh ta đều rất hoàn hảo.
Khoảng hơn mười giờ anh ta đưa tôi về. Tôi hồi hộp nghĩ cách đối phó bởi không biết anh ta sẽ đưa tôi đi đâu. Một nơi vắng vẻ nào đó để giở trò sàm sỡ hay thậm chí là một lời đề nghị qua đêm ở một khách sạn. Bản Shakespeare in Love nhẹ nhàng kể về mối tình xuyên thế kỷ, những bóng đèn cao áp vẫn loang loáng hai bên đường chia những khoảng tối sáng. Chiếc xe đã đưa tôi về đến cổng cùng với tâm trạng hoang mang đầy nghi vấn, nhưng quả thật tôi thấy hơi say, theo một cách nào đó. “Đến nơi rồi, tôi không bắt cóc cô quá lâu đấy chứ ?”. Anh hỏi tôi, ánh mắt như có ngọn lửa thiêu đốt đến kỳ lạ. Tôi khẽ rùng mình khi chạm ánh mắt ấy. Anh nhoài người về phía tôi, mùi nước hoa dịu dàng ngây ngất. Tôi nghĩ anh ta sẽ ôm hoặc hôn tôi, tôi khẽ nhắm mắt lại để tập trung suy nghĩ xem tôi sẽ đối phó với hành động đó thế nào. Hoặc là tôi đang hỏi mình có muốn anh ta làm thế không. Nhưng tôi chợt mở choàng mắt ra khi nghe anh ta nói: “Tạm biệt, chúc cô ngủ ngon”. Hóa ra anh ta nhoài người chỉ để mở cửa xe phía bên tôi.
Hơn một tuần sau tôi mới nhận được cú điện thoại của anh ta về một cuộc hẹn ở văn phòng. Anh ta từ chối việc hợp tác bởi qua tìm hiểu sản phẩm của bên tôi không đáp ứng được yêu cầu kỹ thuật của công ty anh ta.
Mặt anh ta lạnh băng trong suốt quá trình trao đổi công việc, hay nói đúng hơn là trong quá trình anh ta đưa ra lý do từ chối hợp tác. Trong tôi ngập tràn sự thất vọng, không hẳn là vì cái hợp đồng béo bở vừa vuột khỏi tay. Tôi thất vọng vì ánh mắt đẹp đẽ ấy, với cái nhìn đã từng như vuốt ve khắp gương mặt tôi hôm nào, giờ là một cái hố sâu trong vắt, không gợn lên một cảm xúc.
Sau cùng, anh nói: “Anh đã đặt cơm tối rồi, tám giờ anh đến đón em”. “Đó là một lời mời hay một mệnh lệnh?”. Tôi hỏi, giọng nói chứa đựng chua cay. “Sao chúng ta không bàn đến một hợp đồng mới, khả thi hơn?”. “Ý anh là gì?”. “Một hợp đồng trọn đời, hợp đồng của bọn chúng mà chúng ta ký hộ”. Tôi thấy khó hiểu, khi anh nhìn tôi cười, ánh mắt ấy, dường như là thứ đôi đang cố tìm. “Bọn chúng là ai?”. Tôi hỏi đầy nghi hoặc: “Bọn chúng, là trái tim của anh, của em”.
Anh nhìn vào mắt tôi chờ đợi, ánh mắt anh luôn biết cách ngân lên một bản nhạc mời gọi “em nên đồng ý với anh đi”. Tôi gật đầu. “Vâng, hợp đồng ký hộ, em đợi anh lúc 8 giờ”. “ok”.
Anh nói thế rồi đứng dậy, tiễn tôi ra cửa rồi đóng cửa lại ngay khi tôi bước ra. Tôi mặc kệ cách anh cư xử thế nào, tôi sẽ thử với bản hợp đồng của trái tim, lúc 8 giờ tối.
Bảo Thoa
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Giá vàng thế giới được dự báo tăng mạnh trong năm 2026
Dự báo thời tiết Hà Nội ngày 5/1: Nhiều mây, trời rét về đêm và sáng
Nhận định U23 Việt Nam vs U23 Jordan: Thử thách lớn ngày ra quân
Bắt quả tang kẻ gian trà trộn vào pháp hội chùa Khai Nguyên trộm cắp tài sản
Hơn 650 tài xế tại Hà Nội bị camera AI ghi hình vi phạm trong 4 ngày nghỉ Tết Dương lịch
Chủ xe ngỡ ngàng nhận lại tài sản sau chưa đầy 1 giờ bị mất trộm
Ngày cuối kỳ nghỉ Tết Dương lịch: Người dân trở lại thành phố an toàn, thông suốt
Tin khác
Nestlé Việt Nam đẩy mạnh trách nhiệm cộng đồng, tiếp tục mở rộng đầu tư và đóng góp tích cực cho nền kinh tế
Cộng đồng 02/01/2026 13:30
Vinh danh những người giữ hồn thủ công mỹ nghệ Hà Nội
Media 31/12/2025 21:09
Giữ bình yên nơi phên dậu Tổ quốc
Cộng đồng 29/12/2025 22:06
Prudential cam kết hỗ trợ các trường mầm non tương lai 3,5 tỷ đồng trong năm 2026
Cộng đồng 29/12/2025 20:36
Trao giải cuộc thi "Lan tỏa tri thức, bước tới con đường tương lai" mùa 2
Cộng đồng 27/12/2025 18:06
Sinh viên trải nghiệm “mưa tuyết” Noel giữa lòng Thủ đô
Cộng đồng 25/12/2025 15:09
Những người lính biên phòng ở A Mú Sung
Cộng đồng 25/12/2025 09:14
Những lời chúc Giáng sinh 2025 hay và ý nghĩa nhất
Cộng đồng 24/12/2025 08:47
Nguồn gốc và ý nghĩa của ngày lễ Giáng sinh
Cộng đồng 24/12/2025 08:45
Cần 51.000 tỷ đồng đầu tư phát triển Đặc khu Côn Đảo
Cộng đồng 23/12/2025 14:11

