Đêm nghe ai hát
| Những chuyến đò ngang | |
| Sống như một cơn gió | |
| Khúc giao mùa | |
| Lá chuyển màu sang thu |
Cuộc sống với nhiều xáo trộn vốn có nhiều khi cuốn con người ta vòng quay bên những nỗi lo. Nỗi lo dài song hành cùng đam mê, nhiệt huyết cuốn con người ta đi hết ngày này đến ngày khác.
Tôi của những ngày tháng hiện tại không muốn bất cứ ai thấy được bản thân tôi đang mệt mỏi. Với người lớn, sự thương hại là không cần. Người lớn cần là một địa chỉ tin cậy, họ cần sự thoải mái, đơn giản và những niềm vui để giải quyết mọi sự một cách hiệu quả. Thế nên họ luôn mỉm cười.
Khoảng thời gian bước dưới ánh mặt trời và mỉm cười, người ta có ít thời gian để nghe những khúc hát. Hoặc họ nghe loáng thoáng, không cần thuộc, cũng chẳng cần tĩnh lại để thấy nó hay dở ra sao.
![]() |
| Ảnh minh họa: Kiều Hạnh |
Năm tháng rực rỡ đó, tôi hình như đã quên đi một cuộc tình từng làm mình đau. Tôi từ bỏ con người ở hiện tại để tập trung cho cái gọi là “phát triển cá nhân”. Đàn ông trẻ tuổi và chưa có gì trong tay, thêm một giờ để học kỹ năng, thêm một ngày để thực nghiệm và say mê với công việc mình theo đuổi cũng đều là đáng quý.
Chúng ta nâng niu tình yêu mình tha thiết như thế nào với đôi bàn tay không? Chúng ta vững vàng như thế nào với những “khối tài sản” người khác cho. Trong an nhàn và mơ mộng, ai là người hiểu được cái giá của hạnh phúc và nước mắt?
Đêm nào đó, nằm giữa lòng thành phố mở một list nhạc cũ, nghe lại những bài hát cũ, hẳn những “người lớn” trong chúng ta đều sẽ nhận ra nhiều cảm giác rất lạ. Trái tim mình vẫn còn một góc để nghe những ngọt ngào. Hi vọng mình vẫn còn vẹn nguyên để cho mất mát hóa thành tiếc nuối.
Ai cũng có một lần trẻ, tuổi trẻ ấy là một chuyến tàu đi đến những mới mẻ, kỳ lạ và may mắn. Chuyến tàu nào cũng có những trạm dừng chân. Có nhiều người dừng lại khi đi được một phần ngắn của đoạn đường, họ chọn cho mình những an nhàn nhỏ bé, chẳng muốn khám phá nữa. Có người đi được một nửa đoạn đường và dừng lại nơi một cánh đồng hoa đủ lưu luyến để giữ chân họ. Nhiều người thì cứ đi mãi theo tiếng gọi của đam mê và nhiệt huyết, như là con tàu không có bến.
Này ai ơi, có thể chúng ta đã từng quên điều mà mình cho là thiêng liêng, có thể rằng chúng ta đã từng để rơi một người thương ta hơn chính bản thân họ, có thể chúng ta sẽ nghĩ lại, khi tàu mình dừng ở một trạm nghỉ, và ta thấy buồn thật buồn. Thì xin đừng đau lòng, hãy nghĩ về những khúc hát trong đêm. Ở bài hát đó, có tiếng cũ của những gì ta từng trải qua. Có dư âm của những điều từng ngọt nhạt.
Là bởi vì những điều đi qua ấy đều đã ở lại, theo những cách rất bất ngờ!
Bảo Bảo
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay
Cộng đồng 25/02/2026 21:51
Đầu năm mới nên mua gì để cả năm may mắn, hanh thông?
Cộng đồng 22/02/2026 18:54
Mua muối đầu năm, nét đẹp bình dị
Cộng đồng 20/02/2026 18:05
Xuân Bính Ngọ rộn ràng Trường Sa
Cộng đồng 19/02/2026 13:26
Hà Nội: Tìm thấy người thân đi lạc nhờ thông báo từ Cảnh sát giao thông
Cộng đồng 14/02/2026 14:20
Gia đình Hà Nội giữ nếp tự gói bánh chưng mỗi dịp Tết
Cộng đồng 14/02/2026 07:17
Trạm yêu thương: Hạnh phúc vầng trăng khuyết
Cộng đồng 13/02/2026 13:56
Trao tặng 58 suất quà tới bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện
Cộng đồng 13/02/2026 10:53
Mang Tết ấm đến với bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn
Cộng đồng 12/02/2026 08:04
Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội: Mang Tết ấm đến với học sinh khuyết tật Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn
Cộng đồng 11/02/2026 21:34
