M
16:25 | 17/02/2018

Cảm ơn xuân nồng nàn

(LĐTĐ) Có những vẻ đẹp không thể gọi tên, có những nỗi buồn không thể nào bôi xóa, nhưng cũng có những niềm vui không thể nào ngăn cản. Cũng như không gì cấm được hoa phô sắc khoe hương, không ai có thể khiến tóc em đừng nồng nàn. Hôm nay, hình như tôi nhớ xuân, như nhớ lại bóng hình thôn nữ đứng trên đê, đợi mình đi hội…

cam on xuan nong nan Xuân về nơi biên giới Tây Nam
cam on xuan nong nan Hương sắc mùa xuân trên chợ hoa Vạn Phúc
cam on xuan nong nan Nhộp nhịp chợ hoa Thái Bình ngày giáp Tết
cam on xuan nong nan Cùng làm nên mùa xuân

Và sáng nay, một mình buồn dạo phố, thấy má cô gái hàng xóm như hồng hơn, vừa trở về từ chợ hoa. Trên tay cô là những bông hoa tươi rói, như tuổi đôi mươi của cô vậy. Tôi thấy nụ cười cô thật tươi, và hình như, trên tay cô không chỉ là hoa, mà là xuân. “Anh không đi chợ hoa sao?” - Cô hỏi.

Tôi chợt giật mình. Chợ hoa? Chợ hoa thì có quanh năm, nhưng chợ hoa xuân mới thực sự nhộn nhịp. Thì ra, tôi đã nhốt mình trong nhà suốt một tháng để vẽ tranh và không thể cảm nhận thấy sự thay đổi của tiết trời, của những sinh hoạt bên ngoài, của cô hàng xóm tuổi đôi mươi. Ô hay, mình thật khờ khạo, sao lại ngu ngơ, như lạc lõng khỏi thế gian này.

Chỉ năm trước thôi, tôi còn cô đơn, và nay đã là một gã đàn ông có vợ. Năm nay, từ trước tháng Chạp, đã thấy sự lạnh lẽo trong lòng, đã cảm thấy cái Tết sẽ đến thật nghèo nàn, vô nghĩa. Cũng vì thế, mà tôi đã hờ hững với cô vợ trẻ, với tình yêu của mình - người phụ nữ mà tôi đã đón về từ phía mùa xuân. Tự nhiên lại thấy mình chán Tết kinh khủng, chán cả cái không khí náo nhiệt ở chốn phố phường, chỗ người ta tụ tập đông đúc. Chỉ cô vợ trẻ là lủi thủi, đi về, mang một khuôn mặt đượm buồn.

cam on xuan nong nan

Chợ hoa – nơi không khí xuân tràn đầy, là nơi dễ dàng nhất để cảm nhận hương sắc, để người với người xích lại gần nhau hơn. Ảnh: Đinh Luyện

Tôi thấy mình ác với vợ, nhưng không còn thiết làm một điều gì khác có ý nghĩa hơn. Tôi những tưởng mình lãng mạn, và cứ mỗi độ xuân về sẽ tràn trề cảm xúc sáng tạo. Nhưng không, năm nay sao thấy lòng rỗng rễnh khó tả.

Ừ, cũng có thể do mình nghèo. Nhiều người vẫn quan niệm nghèo thì đón Tết kém vui, như tôi đây. Trong khi người ta rộn ràng mua sắm, thì mình còn phải vật lộn mưu sinh để kiếm thêm tiền. Một ý nghĩ tiêu cực đã xóa đi sự đón đợi, như tôi đã từng đón đợi xuân. Ngay cả cô vợ trẻ, dường như thấy tôi không mặn mà tết nhất, cũng hờ hững không nói, nhưng dáng vẻ thật tội nghiệp.

Tôi lại càng ru lòng với những ý nghĩ rười rượi. Hàng xóm đã chở xuân đầy nhà, còn ngôi nhà bé nhỏ của tôi vẫn im ỉm. Tôi lại nhốt mình với nỗi đam mê mà không cần biết xung quanh ra sao, thế giới bên ngoài thế nào. Tôi gửi tâm trạng vào một bức tranh với đầy đủ khao khát của một thời trai. Khi mắt mờ, tay chậm, dừng cây cọ thì cũng là lúc nhận ra trời xâm xẩm tối.

“Anh không thấy xuân đã về rồi sao?” Vợ tôi hỏi như thảng thốt. Nhìn gian nhà ngoài, một cành đào tươi rói đang phô sắc phô hương. Tất cả bánh tráo, giò chả, bánh chưng… vợ tôi đã chuẩn bị đủ đầy. “Em đã sắm Tết rồi sao?” - Tôi ngờ nghệch hỏi. “Chẳng lẽ, anh không sắm thì gia đình ta không có Tết hay sao? Anh vẫn là người lãng mạn, người chồng chu đáo tận tình. Em biết điều đó nên em sẽ vẫn mang xuân về. Em nghĩ chắc anh buồn vì điều đó, chẳng lẽ chúng ta quên cả xuân…”

cam on xuan nong nan

Có đôi khi mùa xuân chỉ đơn giản là nụ cười thiếu nữ, là những bông hoa rực rỡ khoe sắc hoặc cũng có thể đơn giản là ánh mắt đợm niềm vui, ý cười. Ảnh: Đinh Luyện

Những lời của vợ khiến lòng tôi trỗi dậy một khát khao đón xuân, sau khi chút chạnh lòng qua đi. Tôi ôm lấy vợ mà thấy mình hạnh phúc. Hóa ra, tôi không bằng một cô vợ, cô ấy đã cứu gia đình, đã nối lại sợi dây tình yêu đôi lứa, tình vợ chồng. Vợ cũng chính là người đã nối lại tình xuân cho tôi, thắp cho tôi lửa khát khao yêu thương và tận hiến. Để xuân không cũ, không phí hoài, nhưng rất sinh động, linh thiêng.

Bức tường cũ loang lổ tự nhiên rêu xanh đến ngọt. Cây mai sù sì góc sân tự nảy chồi non. Cả con họa mi như cũng rộn ràng. Trên trời, bao con én cõng ấm mải miết bay rắc lên thành phố. Con người không nhìn được, chỉ có thể cảm nhận. Cũng như không ai có thể nhìn thấy những điều nhân nghĩa trong từng cơn gió nhẹ.

Vâng, lẽ ra tôi phải biết trước điều này, phải gìn giữ được cảm nhận thân tình của mình về những điều nhỏ bé mà đẹp đẽ ấy. Tôi phải cảm nhận một cách thống thiết như tôi đã từng nâng niu những búp non, những giọt sương, kể cả những nụ cười của người yêu trước khi cưới làm vợ.

Xin nói trước xuân một lời tạ lỗi, cả với người vợ thật dịu dàng và đầy yêu thương. Và cũng bởi vì em sẽ mãi là hồn thơ, là tranh, là sức sống của tôi. Em như tia nắng tràn về, như sắc hoa rực rỡ. Tôi muốn nghĩ, lẽ ra, tôi phải tạo ra mùa xuân cho mình trước, và dù bận rộn mưu sinh, thì cũng phải nghĩ rằng, lúc nào xuân cũng luôn ở bên. Cũng  như em sẽ chia bớt những gánh nặng, cho tôi nụ cười, hạnh phúc và viên mãn. Phải thế không em nồng nàn? 

Nguồn :