Cốc nước mía
| Đâu lại vào đó! | |
| Không thể lơ tơ mơ… |
Mỗi ngày, chị thường gọi điện khoe với anh thằng bé con mới biết huơ huơ cái tay để với đồ chơi, rồi nó biết nhìn theo những thứ đung đưa trước mặt, rồi cả việc nó chưa đủ 3 tháng đã biết lẫy. Anh rất hạnh phúc mỗi khi nghe kể về con. Anh mong thời gian một tháng trôi nhanh để anh được về nhà.
Chiều thứ Sáu hôm ấy, anh xin cơ quan cho nghỉ sớm, ra bến xe. Về đến nhà, anh ào vào nựng thằng cu. Chơi với con xong, anh mới quay ra hỏi han xem vợ dạo này ăn uống ngủ nghỉ có đầy đủ không. Vợ anh cười bảo ổn, chỉ là thèm cốc nước ngọt như chè đỗ đen, nước mía.
Nghe thấy thế, mẹ anh nói dóng vào: “Đang cho con bú mà cứ ham ăn uống. Nốc vào cho sướng mồm để thằng bé đi ngoài à?”. Chị liền nín lặng. Anh biết tính mẹ hay nói, nên cũng không nói thêm gì nữa, quay ôm con ngủ.
Đang mơ màng, thì chị khẽ lay anh: “Anh, mẹ đi vắng rồi, anh ra ngoài mua cho em cốc nước mía”. Anh gắt: “Mẹ đã bảo không được uống mấy thứ đó, con đi ngoài đấy”. “Không sao đâu, mấy thứ đó không phải kiêng”. “Mẹ nuôi đến 5 đứa con mà em còn không tin kinh nghiệm của mẹ à?”. “Ngày xưa khác mà…”. Chị chưa nói hết câu, anh đã gắt: “Thôi cô đừng có ham hố, làm mẹ mà ham ăn thì chỉ tổ hại con”. Chị hơi dỗi. “Thôi vậy, anh trông con, em chạy ù đi một tí”.
Nói rồi, chị vội chạy đi. Anh không ngờ, đó là lần cuối cùng chị trò chuyện với anh, bởi chỉ sau mấy phút, chị đã bị một chiếc xe mất lái lao trúng vào người khi đang đứng ở vỉa hè mua nước mía. Mỗi lần nhìn con trai bé bỏng khát sữa khóc đòi mẹ, lòng anh quặn thắt. Mẹ anh thì gào lên: “Khổ thân cháu tôi, mẹ nó mà không ham hố ăn uống thì đâu đến nỗi”. Anh cảm thấy giận chị, vì cốc nước mía mà con anh mất mẹ…
Một hôm, anh bế con lang thang trong xóm, chị hàng xóm hỏi thăm, lúc đó vợ anh đi đâu mà bị xe cán? Anh bảo, vợ em thèm nước mía, nên đi mua bằng được. Chị hàng xóm nói: “Ừ, cô ấy thèm cũng phải, vì ở nhà, bà không cho cô ấy uống nước nhiều, không cho ăn canh vì sợ loãng sữa. Bữa nào cũng cơm với thịt kho mặn, ăn mãi sao chịu nổi. Tội quá”.
Anh cảm thấy xây xẩm mặt mày. Bấy lâu nay, vợ anh chịu khổ mà chẳng kêu ca lấy một lời, còn mẹ anh thì oán trách con dâu cả khi chị đã mất. Nhưng điều anh hối hận nhất chính là đã từ chối mua cho vợ cốc nước mía, nên để chị chết oan uổng.
Diệp Anh
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
New Year Concert 2026: Khi âm nhạc giao hưởng bước vào đời sống đô thị
TP.HCM: Triệt phá đường dây cưỡng đoạt tài sản xuyên biên giới núp bóng “hiệp sĩ”
Kịp thời ngăn chặn gần 1 tấn chân gà bẩn dịp Tết Dương lịch
Ngày đầu năm 2026: Gần 2.000 tài xế bị trừ điểm giấy phép lái xe
Hanoi Concert 2026: Khởi đầu năm mới bằng hòa nhạc tại Hoàng thành Thăng Long
Người dân Thủ đô đổ về "Chợ phiên vùng cao" đón năm mới 2026
Bảo đảm trật tự, an toàn giao thông dịp Tết Dương lịch 2026
Tin khác
Vinh danh những người giữ hồn thủ công mỹ nghệ Hà Nội
Media 31/12/2025 21:09
Giữ bình yên nơi phên dậu Tổ quốc
Cộng đồng 29/12/2025 22:06
Prudential cam kết hỗ trợ các trường mầm non tương lai 3,5 tỷ đồng trong năm 2026
Cộng đồng 29/12/2025 20:36
Trao giải cuộc thi "Lan tỏa tri thức, bước tới con đường tương lai" mùa 2
Cộng đồng 27/12/2025 18:06
Sinh viên trải nghiệm “mưa tuyết” Noel giữa lòng Thủ đô
Cộng đồng 25/12/2025 15:09
Những người lính biên phòng ở A Mú Sung
Cộng đồng 25/12/2025 09:14
Những lời chúc Giáng sinh 2025 hay và ý nghĩa nhất
Cộng đồng 24/12/2025 08:47
Nguồn gốc và ý nghĩa của ngày lễ Giáng sinh
Cộng đồng 24/12/2025 08:45
Cần 51.000 tỷ đồng đầu tư phát triển Đặc khu Côn Đảo
Cộng đồng 23/12/2025 14:11
Prudential trao 2.600 phần quà Giáng sinh tặng bệnh nhi tại TP.HCM và Hà Nội
Cộng đồng 23/12/2025 10:39