Nụ hôn
| Ta mệt mỏi rồi... | |
| Hai cái bóng | |
| Nồng nàn tháng Ba |
- Cho anh hôn em…
- Đừng, anh….
Bản năng tự vệ của phụ nữ, tôi vùng ra. Anh có vẻ hụt hẫng, buồn rượi.
- Thôi được, nhưng… lần này thôi đấy….
Sự biết ơn sáng lên trong mắt. Tôi nghe tiếng tim anh thình thịch trong lồng ngực. Thình thịch, thình thịch - khi môi anh tham lam ngốn lấy môi tôi…
Sau đó, anh du học Brussels
- Chờ anh. Anh sẽ về….
Tôi không tin lắm; nhưng anh về thật. Đám cưới. Những tán tụng, chúc mừng đổ trút như mưa! Tuần trăng mật ngắn hơn mơ. Sau đó là công việc. Ngập đầu công việc…
Anh hối hả lột đồ tôi – như máy. Tôi thảng thốt:
- Anh không hôn em à?
- Hôn làm gì? Nhanh “xong” rồi ngủ sớm; mai anh còn ra sân bay….
Anh không nhìn vào mắt tôi. Anh không kịp nhìn vào mắt tôi. Hay anh có nhìn; nhưng tối quá! Anh đang vội vã… và sau đó là lăn ra, ngủ vùi…
Một hôm, tôi chìa lá đơn. Anh luống cuống, lạ lẫm nhìn tôi như quái vật hành tinh:
- Sao khùng vậy em? Anh có lỗi gì với em sao? Anh yêu em… Hay… em nghỉ việc cho khỏe, ở nhà trông con; chuyện kiếm tiền mình anh lo! Hay… căn hộ này có chật anh sẽ tìm căn khác rộng rãi, tiện nghi hơn! Hay… xe cộ, đồ dùng… cái gì không ưng em cứ nói; anh chiều….
![]() |
Tôi sụm xuống, mệt mỏi thì thào:
- Không; anh không có lỗi. Không ai có lỗi. Chỉ vì… vì… em… không còn yêu anh!
Đến lượt anh sụm xuống. Như con bò ăn búa giữa trán. Mắt anh đờ đẫn. Cái đờ đẫn chứng tỏ anh hiểu: đó là một câu nói chấm hết…
Phiên tòa cuối. Anh băn khoăn:
- Có thật… em không muốn nhận gì cả không? Nhà cửa? Xe cộ? Tiền gửi nhà băng? Này, nếu muốn, em cứ nhận phần mình phân nửa. Ok? Em có quyền mà? Này, người Tây họ….
Tôi suýt phát khùng:
- Phải, Tây ra tòa, họ… giao tất cho vợ, không đòi cưa đôi. Ok?
- Ơ… không, em nhầm đấy, thế sao công bằng?
Lần này thì tôi suýt – mà không phải suýt, tôi đang - phì cười. Cái cười méo mó, thảm hại…
Tôi một mình nuôi con. Vất vả đến tối mặt. Đôi lúc bật khóc và thầm rủa mình ngu ngốc. Thi thoảng, anh gọi điện hỏi thăm:
- Em cần gì không?
Tôi ráo hoảnh, lạnh băng:
- Em không! Cám ơn!
Số tôi lận đận tình duyên. Thầy tướng bảo nhưng tôi không tin. Có ngờ đâu đời tôi kết cục lại minh chứng hùng hồn cho tài ba của lão thầy tướng chết bầm kia! Thêm vài cuộc duyên không nợ lỗ nhiều lãi ít và chẳng đến đâu, tôi bắt đầu ăn chay, niệm Phật. Con tôi giễu:
- Mẹ còn “múp” thế, tu sao nổi?
Tôi trợn, quát:
- Nhảm!
Nó nín khe, chạy biến. Thi thoảng nó vẫn gặp bố. Quan hệ khá tốt. Ruột thịt thì dễ gần nhau.
Anh nghe cũng lận đận. Vài người đàn bà đến, rồi đi. Khỏe khoắn hơn tôi - bởi chẳng con cái chi cho rách việc! Gặp nhau, thấy tóc anh bạc nhiều hơn. Một niềm vui cố gượng, cố nâng đôi vai anh đang trên đà võng xuống. Mắt anh nhìn tôi. Vẫn như mắt trẻ con, không biết vì sao bị đòn
Con gái tôi du học sang Mỹ. Anh tình nguyện lo đúng lo đủ, A tới Z. Lần này thì tôi không từ chối, không thể từ chối! Lòng kiêu hãnh nào cũng có một cái gót chân Achilles. Đưa con ra phi trường, tôi gỡ từ cổ sợi dây có mặt hình chữ Vạn, đeo vào cổ con. Còn anh, anh dặn:
- Đi đâu, làm gì, con luôn phải nhớ mình là người Việt. Con-là-người-Việt! Nhớ chưa?
Nó gật, tiếng lại vèo bay trong gió:
- Ba mẹ yên tâm. Chờ con. Con sẽ về….
Sự trùng lặp, trớ trêu như định mệnh. Tôi không biết nên cười hay nên khóc. Tôi thấy thương tôi, thương cả cho anh. Lần đầu sau hai mươi năm chia tay, tôi nhìn anh – không với vẻ dửng dưng. Nước mắt tôi chực nhòe xuống bờ mi kẻ chì xanh. Quay đi, luống cuống lục đồ trang điểm. Tấm gương con vô tình soi mái đầu tôi chớm bạc…
Tôi theo đoàn thiện nguyện Phật giáo ra miền Trung cứu trợ bão lụt. Con gái tôi gọi điện từ Mỹ. Giọng nó run, đứt quãng:
- Mẹ, ba bệnh … ung thư….
Tôi đánh rớt chuỗi tràng hạt trên tay, bỏ dở buổi công phu, nhào ra đón xe đò trong đêm. Khu ung bứu. Anh nằm gầy đét, cô độc. Ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Bác sĩ bảo do uống rượu nhiều, thức đêm. Tôi quát vào điện thoại:
- Con về ngay!
- Nhưng con sắp thi….
- Không thi cử gì cả! Về ngay - hoặc mày không còn là con tao…
Từng muỗng nước cam tuyệt vọng đút vào đôi môi héo quắt của anh cứ trớ ra mép, không trôi. Nước mắt tôi chảy. Bây giờ thì nó tha hồ chảy, chảy tự do, không có ai, không còn ai để mà phải giấu!
Trong cơn mê sảng, có lần anh hé mắt, thều thào, lắp bắp:
- Hôn… cho anh… hôn em….
Giọng anh yếu ớt như vọng từ hành tinh xa. Nếu không chú mục, căng tai, chắc tôi chẳng thể nào nghe ra giữa tiếng ồn vọng lên từ phố xá cuối năm đang cuồng lên trong cuộc đua nước rút với thời gian. Và tôi, và anh - chúng tôi như hai kẻ tình cờ bị hất văng ra bên lề cuộc đua để vừa kịp nhìn nhau thì đã lập tức chìm sâu, hút sâu vào trong một vũng xoáy vô thường…
Truyện ngắn của Y Nguyên
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay
Cộng đồng 25/02/2026 21:51
Đầu năm mới nên mua gì để cả năm may mắn, hanh thông?
Cộng đồng 22/02/2026 18:54
Mua muối đầu năm, nét đẹp bình dị
Cộng đồng 20/02/2026 18:05
Xuân Bính Ngọ rộn ràng Trường Sa
Cộng đồng 19/02/2026 13:26
Hà Nội: Tìm thấy người thân đi lạc nhờ thông báo từ Cảnh sát giao thông
Cộng đồng 14/02/2026 14:20
Gia đình Hà Nội giữ nếp tự gói bánh chưng mỗi dịp Tết
Cộng đồng 14/02/2026 07:17
Trạm yêu thương: Hạnh phúc vầng trăng khuyết
Cộng đồng 13/02/2026 13:56
Trao tặng 58 suất quà tới bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện
Cộng đồng 13/02/2026 10:53
Mang Tết ấm đến với bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn
Cộng đồng 12/02/2026 08:04
Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội: Mang Tết ấm đến với học sinh khuyết tật Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn
Cộng đồng 11/02/2026 21:34
