Nặng lòng với nghề báo

Mặc dù đã nghỉ làm báo được mấy năm, nhưng cứ đến gần ngày Nhà báo (21/6), tôi lại thấy mình nao nao… Những ký ức về một thời “bút sắc, lòng trong” lại cuộn dâng.
nang long voi nghe bao Cần thêm cơ chế bảo vệ nhà báo
nang long voi nghe bao Cuộc hội tụ ấn tượng của nghề báo

Chập chững vào nghề

Đầu những năm 80 của thế kỷ trước, khi ấy tôi đang làm biên tập ở Diafim (xưởng phim đèn chiếu), báo chí nước nhà không “đông đàn, dài lũ” như bây giờ. Thời ấy, các tờ báo chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cùng ra trường với tôi có một số làm báo. Một ngày, bạn học của tôi, làm ở tờ Thiếu niên tiền phong, bảo rằng: “Tôi vừa được đảm nhận một chuyên mục.

nang long voi nghe bao

Ông thấy có thể tham gia được không?” Chuyên mục của anh ấy là viết về những câu chuyện con cho thiếu nhi, những câu đố vui được viết bằng thơ…Thú thật, lúc ấy tôi không hình dung làm báo là như thế nào? Không ngờ những “bài báo” đầu tiên của tôi, những mẩu chuyện nhỏ, những câu đố vui…được in. Người bạn bảo, ông có thể làm báo được đấy! Tôi cười và nghĩ, âu cũng là “làm cho vui”.

Phải nói thật, dù đã gần 40 năm trôi qua nhưng tôi vẫn còn nhớ, ngày ấy, nhuận bút của “Mẩu chuyện con”, “Câu đố vui”…tuy bèo bọt nhưng vẫn khá hơn bây giờ. Mỗi lần nhận nhuận bút, tôi có thể mời mấy người bạn ra “lòng lợn, tiết canh chợ Đuổi” làm một bữa nhoè. Nếu ở bây giờ, cũng quán ấy, nhuận bút một bài báo không đủ, dẫu chỉ một người…

Tôi chập chững bước chân vào làng báo là như vậy đấy. Và nói như các cụ, đã là duyên nghiệp thì khó thoát lắm. Đầu năm 90, Diafim của tôi gần như bị…xoá sổ. Thất nghiệp như trước nhãn tiền. May thay, anh bạn của tôi, ở báo Tuổi trẻ Thủ đô, sau này trở thành Tổng biên tập tờ Lao động Thủ đô, “rủ rê” tôi cùng với anh ra tập san cuối tuần.

Anh ấy bảo: “Báo chí đã phải bắt đầu tự bươn chải rồi. Ông về làm với tôi nhé…”. Nhận lời, tôi và một vài người nữa, trong đó có cố nhà văn Hoà Vang, người viết truyện ngắn “Huyền thoại Rồng” gây xôn xao dư luận… cùng nhau xây dựng tập san này. Không ngờ, tập san vừa ra mắt đã được bạn đọc hưởng ứng, bán chạy như “tôm tươi”.

Các đại lý bán báo liên tục gia tăng số lượng phát hành. Tôi nhớ, bài “Rời bỏ thế giới vàng” của tôi đánh động cả một vùng đào đãi vàng Cẩm Thuỷ, Thanh Hoá. Và cũng từ đây, tôi nhận ra rằng, làm báo không cứ ở Trung ương hay địa phương, không cứ ở tờ to hay tờ nhỏ, tất cả đều ở bài vở của mình viết ra, bạn đọc thấy được gì ở trong đó, phải chăng là sự trung thực, cảm xúc…và:

Hay dở nằm ở tấm lòng

Báo chí nở rộ sau khi chủ trương đổi mới đi vào cuộc sống. Ngành ngành, nghề nghề…ra báo. “Cuộc chiến” giành bạn đọc ngày một khốc liệt…Đúng vào giai đoạn này, tôi bước vào làm báo chuyên nghiệp khi “đầu quân” cho tờ Lao động Xã hội của Bộ LĐ TB&XH. Tờ báo còn rất non trẻ trong lúc nhiều tờ báo khác như Lao Động của TLĐ, Tiền Phong, Đại Đoàn Kết…đang nổi như cồn với hàng loạt bài chống tiêu cực. Như một sự mặc nhiên, làm báo ở những tờ báo bị xem là “nhỏ” là rất khó khăn đối với phóng viên.

Cơ sở không mấy khi “mặn mà” với anh chị em phóng viên ở những tờ báo này. Tôi còn nhớ, trong một lần xuống cơ sở, sau khi biết chúng tôi ở tờ LĐXH, lãnh đạo ở đây đã thẳng thừng từ chối. Tôi buộc lòng: “Cũng được thôi”. Có điều chúng tôi sẽ “ghi nhận” sự “bất hợp tác” của các anh trong bài viết của mình. Và nếu có gì “chưa rõ”…chúng tôi không chịu trách nhiệm!” Lãnh đạo đơn vị này vội vàng “nói lại cho rõ” và chúng tôi đã có buổi làm việc hiệu quả.

Bài báo ra đời trong sự đón nhận “tâm phục, khẩu phục” của đơn vị. Sau này khi gặp lại, vị lãnh đạo đã “suýt” từ chối chúng tôi cười bảo: “Tôi nhận thấy bài báo của anh chứa đựng một tấm lòng. Tấm lòng của người viết và cả tấm lòng cho người được viết…” Cũng ở câu chuyện “báo to, báo nhỏ”, tôi ghi nhận không ít phóng viên trẻ rất ngại nói rõ mình làm ở tờ báo, bị coi là “nhỏ”.

Ví như, trong một lần đi công tác với một phóng viên tập sự, tới đâu anh ấy cũng xưng mình là nhà báo của Lao động mà quên hai chữ Xã hội kèm theo. Tôi đã phải nén giận: “Tại sao cậu lại có thể coi thường tờ báo mình đang làm nhỉ? Có gì mà không dõng dạc, tôi làm ở Lao động Xã hội…”

Có thể nói, trong sự nghiệp làm báo của mình, tôi nhận ra, để có được thành công, có được những bài viết hay, người làm báo phải có tấm lòng, có tình yêu đối với mỗi câu chữ của mình. Nhiều người đã thành đạt nhờ vào những điều này. Câu chuyện về một nữ nhà báo dưới đây là một minh chứng:

“Chị bước chân vào làng báo khi đã ở tuổi “băm”. Trở về nước sau khi “xuất khẩu lao động” ở Liên Xô (cũ), chị lấy chồng, sinh con, đẻ cái và là bà chủ của một cửa hàng tân dược. Cuộc sống không có gì phải phàn nàn. Vậy mà, vì tình yêu với nghề làm báo, chị “buông bỏ” tất cả để theo đuổi đam mê. Bắt đầu ở làng báo với “chức danh” tiếp thị, quảng cáo…chị “tập dần” với câu chữ của nghề...

Lăn lộn ở một vài tập san, tạp chí…một ngày, chị được tờ Lao Xã (chúng tôi thường đùa nhau, gọi tờ LĐXH của mình như vậy) đón nhận. Lần đầu tiên đi công tác với “chức danh” phóng viên của chị là xuống Hải Phòng tham dự hội nghị tổng kết công tác xúc tiến việc làm. Đêm ấy, chị thức trắng “vật lộn” với cả đống tài liệu về công tác này chỉ để có được một cái “tin sâu”.

Trời sáng rõ mà trên trang bản thảo vẫn chưa có được một dòng. Chị nhìn tôi: “Anh ơi, làm sao bây giờ. Cả đống tài liệu như thế mà gom lại có hai, ba trăm chữ…Khó quá! Em thức cả đêm mà vẫn chưa được chữ nào!” Tôi cười: “ Em hãy bỏ cái đống tài liệu này sang một bên, nghĩ xem, buổi tổng kết hướng tới mục đích gì là cơ bản.

Viết nó ra, rồi lấy con số trong tài liệu để minh chứng là xong. Tư liệu để đấy dành cho bài viết dài hơi…”. Làm theo lời tôi, chỉ ít phút sau, tin sâu về hội nghị đã được hoàn tất, chị cười: “Không thày đố mày làm nên…”

Nữ nhà báo ấy, hôm nay đã trở thành một người có tên tuổi của làng báo. Chị, hiện đang là Phó tổng biên tập của tờ tạp chí dành cho doanh nhân. Nếu ai đó hỏi, bí quyết để có được thành tựu như hôm này là gì, chắc chị sẽ ấp tay lên ngực mà bảo rằng: “Chẳng có bí quyết gì cả. Tất cả đều ở tấm lòng…”

Nơi còn đọng lại

Tờ báo cuối cùng tôi làm trước khi về nghỉ là tờ Lao động Thủ đô. Chắc là “duyên phận” chi đây?. Trước đó, tôi đã vài lần cộng tác với tờ báo này. Đây cũng là tờ báo mà tôi đã có một kỷ niệm “nho nhỏ”. Ngày ấy, “cơn bão đề” tràn về vùng quê “sơn thâm cùng cốc” của tôi khiến rất nhiều người lâm vào cảnh khốn cùng, trong đó có cả người thân của tôi.

Đem chuyện này nói với anh bạn tôi, anh ấy bảo: “Sao ông không viết một phóng sự về hiện trạng này?”. Tôi phân vân: “Quê tôi tận Thanh Hoá, liệu Lao động Thủ đô có hợp không?” Anh bạn tôi cười: “Ông thật lạc hậu. Báo ở đâu chẳng đến tay bạn đọc. Người ở quê ông không được đọc thì có người nơi khác “đọc hộ”…thông tin sẽ đến lo gì!”.

Thế là bài viết: “Lô đề tàn phá quê nghèo” ra đời. Trong bài báo có nhắc đến một vài “chức sắc” hàng huyện cũng tham gia chơi đề…Họ tức giận tìm mọi cách để có thông tin về người viết. Quê tôi không mấy người hành nghề làm báo. Bởi vậy, tôi là người duy nhất, họ cho rằng là tác giả bài báo.

Và họ đã có những “động thái” trả đũa hướng tới người thân của tôi. Tới mức tôi phải đánh động: “Nếu các vị thấy không đúng điều gì hãy gửi công văn ra toà soạn để giải quyết, chứ hành sự như vậy, không ổn…”. Việc này rồi cũng phai dần theo năm tháng, duy có điều, nhờ bài báo ấy, tình trạng lô đề ở quê tôi giảm đi khá nhiều. Một hai chức sắc tham gia đánh đề “được” nghỉ hưu sớm như một lời cảnh tỉnh đối với nhiều người khác…

Trở lại với việc tôi về “đầu quân” cho báo Lao động Thủ đô, anh bạn tôi bảo: “Cánh nhà báo trẻ ngày nay không mấy chú ý tới câu chữ, sai ngữ pháp, chính tả tùm lum. Ông về đọc giùm…”. Nói rõ ra, anh ấy bảo tôi về đọc morat. Ban đầu tôi hơi tự ái nhưng nghĩ lại, làm báo đâu chỉ ở những bài viết mà còn ở câu chữ trong đó. Bạn đọc sẽ thấy yên lòng, tin tưởng khi đọc những bài viết rõ ràng, trong sáng…ít sai sót, kể cả những điều nhỏ nhặt nhất. Và thế là tôi nhận lời.

Cũng chính có những tháng ngày này, tôi học được rất nhiều điều của những người làm báo khác và cũng thấy mình trưởng thành, nặng lòng hơn với nghề báo. Ở tờ Lao động Thủ đô, tôi cảm nhận được những tấm lòng đau đáu của người làm báo nơi đây.

Họ luôn để tâm hướng tới cuộc sống của người lao động, những người được xem là yếu thế trong xã hội. Tấm lòng của người làm báo ở đây còn hiện rõ ở những bài viết về các vấn đề xã hội, con người…trong các trang mục. “Lăng kính đa chiều” với bài viết của người mang bút danh “Thiện Tâm” là một minh chứng rõ nét…

Lại sắp đến Ngày Nhà báo VN, ngày của những người làm báo và tôi có một thời đứng trong hàng ngũ này, tôi muốn được “giãi bày” tấm lòng mình (có thể của nhiều người nữa) một chút…như một sự tri ân với cái nghề đã cho mình tất cả.

Hồ Nguyễn

Có thể bạn quan tâm

Nên xem

Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội

Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội

Trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới với yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng và nâng cao vị thế quốc gia, việc Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết số 79-NQ/TƯ về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết số 80-NQ/TƯ về phát triển văn hóa Việt Nam đánh dấu một bước hoàn thiện quan trọng trong tư duy chiến lược của Đảng.
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất

Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất

Thực hiện chỉ đạo của Tổng Bí thư Tô Lâm, Hà Nội đang cho thấy một tinh thần quyết liệt trong việc cụ thể hóa các Nghị quyết của Đảng thành chương trình hành động thực chất. Phương châm “nói đi đôi với làm”, lấy hiệu quả đo đếm được làm thước đo đang trở thành kim chỉ nam để Thủ đô bứt phá trong kỷ nguyên mới.
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước

Tối 27/2, Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội thực hiện chương trình Thời sự trực tiếp đặc biệt với chủ đề "Hà Nội tiên phong, gương mẫu thực hiện các nghị quyết chiến lược của Trung ương", trong đó có Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Đây được xem là bước ngoặt quan trọng trong tư duy về vai trò của văn hóa, từ "nền tảng tinh thần" sang "nền tảng vững chắc" cho sự phát triển nhanh và bền vững của đất nước.
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển

Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển

Trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới, Thủ đô không chỉ là trung tâm hành chính chính trị kinh tế mà còn giữ vai trò tiên phong kiến tạo tư duy phát triển bền vững. Hà Nội đang chủ động chuyển mình, cân bằng giữa sức mạnh kinh tế và sức mạnh văn hóa để nâng tầm năng lực dẫn dắt phát triển cả nước.
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống

Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống

PGS.TS Trần Đình Thiên cho biết, ông đặt nhiều kỳ vọng vào sự phát triển của Hà Nội, xuất phát từ nguồn lực, năng lực và sứ mệnh đặc biệt của Thủ đô. Theo ông, người dân cả nước đều kỳ vọng Hà Nội sẽ có bước phát triển mạnh mẽ hơn trong giai đoạn tới và niềm tin vào điều đó đang ngày càng được củng cố.
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031

Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031

Ngày 27/2, Ủy ban Bầu cử phường Tây Hồ tổ chức Hội nghị gặp mặt các ứng cử viên nhằm quán triệt yêu cầu, định hướng nội dung và thống nhất nhận thức, trách nhiệm trong quá trình vận động bầu cử.
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững

Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững

Trước yêu cầu của giai đoạn phát triển mới, nơi đổi mới mô hình tăng trưởng và nâng cao vị thế quốc gia trở thành đòi hỏi cấp thiết, việc ban hành Nghị quyết 79 về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết 80 về phát triển văn hóa Việt Nam đã khẳng định bước hoàn thiện quan trọng trong tư duy chiến lược của Đảng.

Tin khác

Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay

Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay

Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 đã khép lại, nhưng dư âm của những bữa cơm gia đình, những cuộc thăm hỏi, những vòng tay ôm chặt sau cả năm xa cách vẫn còn đó, ấm áp và sâu lắng trong lòng mỗi người.
Đầu năm mới nên mua gì để cả năm may mắn, hanh thông?

Đầu năm mới nên mua gì để cả năm may mắn, hanh thông?

Đầu năm mới từ lâu đã được xem là thời điểm khởi đầu quan trọng, mang ý nghĩa mở ra vận khí cho cả năm. Vì vậy, nhiều người Việt thường có thói quen mua sắm những vật phẩm mang ý nghĩa cầu may, với mong muốn một năm bình an, thuận lợi và đủ đầy. Không chỉ là nét đẹp văn hóa truyền thống, những lựa chọn đầu năm còn thể hiện niềm tin vào sự khởi đầu tích cực và tinh thần hướng thiện trong đời sống.
Mua muối đầu năm, nét đẹp bình dị

Mua muối đầu năm, nét đẹp bình dị

Trong tiết trời se lạnh của buổi sớm đầu xuân, khi phố phường còn chưa "thức giấc", những người bán muối đã có mặt trên nhiều con đường ở Hà Nội.
Xuân Bính Ngọ rộn ràng Trường Sa

Xuân Bính Ngọ rộn ràng Trường Sa

Sáng 19/2 (mùng 3 Tết Bính Ngọ), Trung tá Vũ Đức Quỳnh, Chỉ huy trưởng đảo Trường Sa, Lữ đoàn 146, Vùng 4 Hải quân vui mừng chia sẻ với phóng viên: Xuân Bính Ngọ năm nay, quân và dân đảo Trường Sa đón Tết trong không khí vui tươi, đầm ấm, các hoạt động diễn ra đông đủ, rộn ràng, an toàn, đúng kế hoạch.
Hà Nội: Tìm thấy người thân đi lạc nhờ thông báo từ Cảnh sát giao thông

Hà Nội: Tìm thấy người thân đi lạc nhờ thông báo từ Cảnh sát giao thông

Trong khi thực hiện nhiệm vụ điều tiết giao thông cao điểm Tết Nguyên đán 2026, cán bộ Đội Cảnh sát giao thông (CSGT) đường bộ số 4 đã kịp thời phát hiện, hỗ trợ một cụ ông đi lạc do suy giảm trí nhớ về với gia đình an toàn.
Gia đình Hà Nội giữ nếp tự gói bánh chưng mỗi dịp Tết

Gia đình Hà Nội giữ nếp tự gói bánh chưng mỗi dịp Tết

Khi những cơn gió lạnh cuối đông vẫn còn vương trên phố phường Hà Nội, trong căn nhà nhỏ của gia đình chị Nguyễn Vân Đài (phường Thanh Xuân, Hà Nội) không khí Tết đã rộn ràng từ rất sớm. Ngày 25 tháng Chạp hằng năm, gia đình chị lại duy trì một nếp quen đầy ý nghĩa: Cùng nhau tự tay gói bánh chưng để dâng cúng tổ tiên và biếu tặng người thân, bạn bè.
Trạm yêu thương: Hạnh phúc vầng trăng khuyết

Trạm yêu thương: Hạnh phúc vầng trăng khuyết

Căn bệnh xương thủy tinh khiến đôi chân nhỏ xíu, chị Nguyễn Thị Kiên Giang (35 tuổi, quê ở Huế) chọn làm bạn với chiếc xe lăn giúp chị dễ dàng di chuyển. Từ mảnh đất cố đô, "người bạn ấy" đã đưa chị xuôi vào Thành phố Hồ Chí Minh chữa bệnh, theo đuổi con đường học tập, rồi cùng chị ngược ra Hà Nội để theo đuổi hạnh phúc riêng. Cùng lắng nghe câu chuyện về nghị lực và tình yêu phi thường của họ trong chương trình Trạm yêu thương - "Hạnh phúc vầng trăng khuyết" phát sóng vào 10h00 Thứ Bảy, ngày 14/2/2026 trên VTV1.
Trao tặng 58 suất quà tới bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện

Trao tặng 58 suất quà tới bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện

Thực hiện các hoạt động tình nghĩa thường niên nhân dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, trong 2 ngày 11/2 và 12/2, lãnh đạo Bảo hiểm xã hội (BHXH) Việt Nam và BHXH thành phố Hà Nội đã trao tặng 58 suất quà cho bệnh nhân bảo hiểm y tế (BHYT) có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện trên địa bàn.
Mang Tết ấm đến với bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn

Mang Tết ấm đến với bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn

Trong những ngày giáp Tết Bính Ngọ 2026, khi không khí sum vầy đang lan tỏa khắp mọi miền đất nước, Đoàn công tác của lãnh đạo Bảo hiểm xã hội (BHXH) Việt Nam và BHXH thành phố Hà Nội đã tới Bệnh viện Nhi Trung ương để trao tặng những phần quà ý nghĩa cho các bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn phải ở lại viện điều trị trong dịp Tết.
Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội: Mang Tết ấm đến với học sinh khuyết tật Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn

Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội: Mang Tết ấm đến với học sinh khuyết tật Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn

Chuẩn bị đón Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, chiều ngày 11/2, Đoàn công tác Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội do đồng chí Trần Vũ Hoàng Anh - Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Hiệu trưởng trường Cao đẳng Y tế Hà Nội làm trưởng đoàn, cùng đại diện Công đoàn, Đoàn Thanh niên Nhà trường đã đến thăm, trao quà Tết cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn, học sinh khuyết tật tại trường Phổ thông cơ sở (PTCS) Xã Đàn.
Xem thêm
Phiên bản di động