Cốc nước mía
| Đâu lại vào đó! | |
| Không thể lơ tơ mơ… |
Mỗi ngày, chị thường gọi điện khoe với anh thằng bé con mới biết huơ huơ cái tay để với đồ chơi, rồi nó biết nhìn theo những thứ đung đưa trước mặt, rồi cả việc nó chưa đủ 3 tháng đã biết lẫy. Anh rất hạnh phúc mỗi khi nghe kể về con. Anh mong thời gian một tháng trôi nhanh để anh được về nhà.
Chiều thứ Sáu hôm ấy, anh xin cơ quan cho nghỉ sớm, ra bến xe. Về đến nhà, anh ào vào nựng thằng cu. Chơi với con xong, anh mới quay ra hỏi han xem vợ dạo này ăn uống ngủ nghỉ có đầy đủ không. Vợ anh cười bảo ổn, chỉ là thèm cốc nước ngọt như chè đỗ đen, nước mía.
Nghe thấy thế, mẹ anh nói dóng vào: “Đang cho con bú mà cứ ham ăn uống. Nốc vào cho sướng mồm để thằng bé đi ngoài à?”. Chị liền nín lặng. Anh biết tính mẹ hay nói, nên cũng không nói thêm gì nữa, quay ôm con ngủ.
Đang mơ màng, thì chị khẽ lay anh: “Anh, mẹ đi vắng rồi, anh ra ngoài mua cho em cốc nước mía”. Anh gắt: “Mẹ đã bảo không được uống mấy thứ đó, con đi ngoài đấy”. “Không sao đâu, mấy thứ đó không phải kiêng”. “Mẹ nuôi đến 5 đứa con mà em còn không tin kinh nghiệm của mẹ à?”. “Ngày xưa khác mà…”. Chị chưa nói hết câu, anh đã gắt: “Thôi cô đừng có ham hố, làm mẹ mà ham ăn thì chỉ tổ hại con”. Chị hơi dỗi. “Thôi vậy, anh trông con, em chạy ù đi một tí”.
Nói rồi, chị vội chạy đi. Anh không ngờ, đó là lần cuối cùng chị trò chuyện với anh, bởi chỉ sau mấy phút, chị đã bị một chiếc xe mất lái lao trúng vào người khi đang đứng ở vỉa hè mua nước mía. Mỗi lần nhìn con trai bé bỏng khát sữa khóc đòi mẹ, lòng anh quặn thắt. Mẹ anh thì gào lên: “Khổ thân cháu tôi, mẹ nó mà không ham hố ăn uống thì đâu đến nỗi”. Anh cảm thấy giận chị, vì cốc nước mía mà con anh mất mẹ…
Một hôm, anh bế con lang thang trong xóm, chị hàng xóm hỏi thăm, lúc đó vợ anh đi đâu mà bị xe cán? Anh bảo, vợ em thèm nước mía, nên đi mua bằng được. Chị hàng xóm nói: “Ừ, cô ấy thèm cũng phải, vì ở nhà, bà không cho cô ấy uống nước nhiều, không cho ăn canh vì sợ loãng sữa. Bữa nào cũng cơm với thịt kho mặn, ăn mãi sao chịu nổi. Tội quá”.
Anh cảm thấy xây xẩm mặt mày. Bấy lâu nay, vợ anh chịu khổ mà chẳng kêu ca lấy một lời, còn mẹ anh thì oán trách con dâu cả khi chị đã mất. Nhưng điều anh hối hận nhất chính là đã từ chối mua cho vợ cốc nước mía, nên để chị chết oan uổng.
Diệp Anh
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay
Cộng đồng 25/02/2026 21:51
Đầu năm mới nên mua gì để cả năm may mắn, hanh thông?
Cộng đồng 22/02/2026 18:54
Mua muối đầu năm, nét đẹp bình dị
Cộng đồng 20/02/2026 18:05
Xuân Bính Ngọ rộn ràng Trường Sa
Cộng đồng 19/02/2026 13:26
Hà Nội: Tìm thấy người thân đi lạc nhờ thông báo từ Cảnh sát giao thông
Cộng đồng 14/02/2026 14:20
Gia đình Hà Nội giữ nếp tự gói bánh chưng mỗi dịp Tết
Cộng đồng 14/02/2026 07:17
Trạm yêu thương: Hạnh phúc vầng trăng khuyết
Cộng đồng 13/02/2026 13:56
Trao tặng 58 suất quà tới bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện
Cộng đồng 13/02/2026 10:53
Mang Tết ấm đến với bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn
Cộng đồng 12/02/2026 08:04
Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội: Mang Tết ấm đến với học sinh khuyết tật Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn
Cộng đồng 11/02/2026 21:34