Chiều tím

(LĐTĐ) Anh là chuyên viên của phòng văn hóa huyện, còn cô là phóng viên một tờ báo của thành phố. Không biết từ bao giờ, anh trở thành “phóng viên phản ứng nhanh” bất đắc dĩ của riêng cô. Nhớ lại những ngày đầu ấy, cô bất giác mỉm cười bâng khuâng.
Con đường hoa tím xã Tam Hưng bung sắc giữa mùa hạ Sắc hoa rực rỡ tô điểm Thủ đô

1. Một năm về trước, cô có đề tài về di sản văn hóa phi vật thể nên đã xin số điện thoại của anh để hỏi thông tin. Cô gọi điện, anh bắt máy, cô bắt đầu “làm thủ tục” giới thiệu bản thân, sau đó “bắn” tiếp về lý do mình liên lạc với anh. Anh nghe xong, cất giọng nhẹ nhàng hỏi một câu: “Em nói nhiều như vậy, có thấy khát không?”. Ở bên này, nơi anh không nhìn thấy, cô đứng hình trong giây lát. Đây có phải là do cô lỗ mãng quá không? Hay tại cái người được gọi là “Táo văn hóa” bên kia “có vấn đề”. Không kịp để cô định hình lại rốt cuộc vì sao anh nói thế, thì đầu bên kia, anh bật cười. Tiếng cười ấy mang cả sự căng thẳng, ngỡ ngàng của cô bay theo gió, đồng thời cũng thả rơi một chiếc lá nhẹ nhàng vào lòng cô, khiến cô vô cùng dễ chịu.

“Nếu khát rồi, thì lấy cốc nước uống đi, giờ đến lượt anh nói nhé!”. Quả nhiên, cô thấy cổ họng bỗng khô không khốc, cô đứng dậy đi lấy cốc nước. Cái điện thoại vẫn áp chặt bên tai, cô giải quyết cơn khát trong khi anh nói về những thứ mình có thể cung cấp cho cô, rồi anh kết luận: “Tất cả tài liệu về đề án bảo tồn di sản văn hóa của huyện anh sẽ chuyển vào email cho em, em đọc xem muốn viết sâu về vấn đề gì, anh sẽ cung cấp tiếp”.

Chiều tím
Tranh minh họa

Nhìn thấy cốc nước trên tay đã không còn một giọt, cô hơi thất vọng, nhưng còn một điều mà cô thấy thất vọng hơn nữa chính là anh làm việc quá chuyên nghiệp, bao câu hỏi mà cô chuẩn bị để hỏi anh bỗng nhiên trở nên vô duyên không cần thiết. Rốt cuộc, tình huống hiện tại chính là “không còn gì để nói”. Cô đành cảm ơn anh, rồi chốt hạ một câu cuối: “Em sẽ liên hệ lại, mong nhận được sự giúp đỡ của anh”. Anh nói trong phạm vi công việc: “Không có gì”, rồi cúp máy.

Cô lao vào đọc tài liệu và chốt đề tài, vấn đề tiếp theo chính là việc triển khai nó. Mấy ngày sau đó anh đều gửi tài liệu theo đúng yêu cầu của cô. Lúc thì cô muốn phỏng vấn nghệ nhân, anh liền đi tìm số điện thoại nghệ nhân để cô phỏng vấn. Lúc thì cô muốn phỏng vấn chính quyền xã, anh lại liên hệ để xin giúp cô. Nội dung bài cũng đã hòm hòm, cô lại đòi anh gửi ảnh. Ảnh anh có chủ yếu là ảnh chụp bằng điện thoại, cô kêu “vỡ hình, không đủ độ phân giải”, anh bỏ nửa ngày đến tận làng, xã, chân núi… để chụp cho cô.

Khi anh đứng ở hiện trường, chụp được cái nào gửi cái ấy, nhưng cô dường như chẳng ưng lắm, cứ tí lại giục: “Sao anh chụp lệch thế, đường chân trời phải thẳng vào chứ! Có biết đường chân trời là cái gì không ta?”, “Trời ạ, chụp núi gì mà mất cả ngọn thế kia, anh đứng lùi lại chút rồi bấm máy, mà đừng có dùng zoom máy nhé…”. “Cái này được đấy, nhưng nếu chụp trên cao xuống một chút thì đẹp hơn…”.

Chụp cảnh còn đỡ, đến lúc chụp nhân vật mới khổ. Cái thì cô bảo xa quá, cái thì gần quá, cái thì không thấy “thần thái” nhân vật… Có lúc cô thấy anh cáu lên: “Em về đây mà chụp”. Cô lại cười cười nịnh bợ: “Đang Covid mà anh, về được thì em đã về rồi, cũng muốn mời anh uống rượu cảm ơn, nhưng mà… thôi anh cố giúp em, hết dịch em về”.

Thế là anh lại hì hục tìm kiếm thông tin, chụp ảnh cho cô. Bài viết xong, vừa hay vừa đẹp, cô gửi cho anh, nửa ngày mới thấy anh trả lời tin nhắn: “Người viết rất có tâm, lãnh đạo bên anh rất thích, cảm ơn em nhiều!”. Cô nịnh anh một cách chân thành: “Nhờ có anh em mới có tác phẩm hay như thế. Cảm ơn anh rất nhiều”. “Nhờ có em mà giờ anh có kỹ năng chụp ảnh báo chí rồi! cũng nên… ăn mừng thôi”.

Cô và anh, không hẹn mà cùng nhắn: “Hết dịch, gặp nhau anh/em nhé!”. Rồi cả hai cùng cười, bật lên một cái biểu tượng nhảy nhót đến vui mắt.

Đó là lần đầu tiên cô “hợp tác” với anh. Sau đó còn vài đề tài nữa nhưng anh dường như đã hiểu ý cô, thông tin và ảnh anh cung cấp cũng chuyên nghiệp hơn nên cô cũng không còn keo kiệt những lời khen ngợi anh như trước nữa. Chỉ cần cô nói, “được rồi đó, rất tốt” là anh lại gửi cho cô một biểu tượng hình trái tim lập lòe.

2. Hết dịch, như lời đã hứa, cô đến để gặp anh nói lời cảm ơn, tiện thể trực tiếp đi chụp ảnh để triển khai đề tài mới. Quãng đường từ thành phố về vùng bán sơn quê anh dài hơn sáu mươi cây số, cô vừa đi vừa nhìn ngắm phong cảnh, lại nhớ những lời anh nói khi trước: “Khi nào đi, nhớ đừng lơ đãng kẻo em sẽ đâm xuống bờ mương hoặc mắc lên cành cây đấy!”. Nghĩ đến giọng nói trầm trầm mà hài hước của anh, cô lại mỉm cười, có chút bâng khuâng khó nói thành lời.

Anh đón cô ở cổng Ủy ban nhân dân huyện, trên người là chiếc áo màu xanh sẫm của đoàn thanh niên. Ánh mắt anh rất sáng, lần đầu đứng trước cô phóng viên có phần “đanh đá” anh cũng không tỏ ra dao động. Anh chìa tay ra, khuôn miệng khẽ cười, âm thanh vừa đủ: “Chào mừng em đã đến với anh!”. Cô đưa tay ra bắt tay anh, trong đầu lại thầm nghĩ: “Sao không phải là chào mừng em đã đến quê anh, mà lại là chào mừng em đã đến với anh”. Cô chưa kịp thắc mắc, thì anh lại nói: “Đến với anh, để anh đưa em đi thăm mảnh đất này…”. À, thì ra cũng là vụng chèo khéo chống. Thái độ của anh khiến cô cảm thấy mọi căng thẳng đều được buông xuống. Quả nhiên, anh giống như cô nghĩ, là một cơn gió ấm khiến người đối diện luôn cảm thấy an yên.

Ngày hôm ấy, anh đưa cô đi thăm những cảnh đẹp quê anh, nơi những con đường nhỏ trồng đầy hoa giáng hương vàng rực soi bóng bên những kênh mương, nơi những thửa ruộng xanh mướt với hàng hoa chiều tím biêng biếc trên đường ruộng, nơi có những di tích cổ xưa nằm ẩn giữa tàng cây trong rừng chiều.

Cuối ngày, cô và anh đến những ngôi làng để tìm hiểu và phỏng vấn về chèo cổ. Cô phỏng vấn nhân vật, anh tự giác làm nhiệm vụ chụp ảnh, thi thoảng quay vài đoạn phim đề phòng nếu cô cần sử dụng.

Đi hết một ngày, cũng đã hoàng hôn. Cô và anh dạo bước trên con đường ngập sắc hoa chiều tím, anh bảo cô tạo dáng để anh chụp cho cô mấy kiểu ảnh làm kỷ niệm. Cứ chụp được vài kiểu cô lại chạy đến ghé vào cái máy ảnh anh đang cầm để xem. Lần nào cô cũng nói: “Anh chụp kiểu gì đấy, cái này trông em mắt nhắm mắt mở, cái này thì mặt đen sì sì, cái kia chân ngắn thế, anh không chụp em cao lên được chút à… đúng là dìm hàng mà…”.

“Nói nhiều như vậy, chắc khát rồi…”, anh nói rồi cầm chai nước dí vào miệng cô khiến cho tốc độ nói của cô bỗng ngưng hẳn. Cô cũng đã quen với sự giận dỗi của anh mỗi khi cô nổi hứng lên nói nhiều. Anh vốn rất kiên nhẫn nhưng đôi lúc cũng chẳng chịu nổi cô.

Khi chia tay anh, cô nói: “Lần tới sẽ là anh đến với em!”. Dường như anh biết cô đang “trả đũa” câu nói lỡ miệng của anh ban sáng nhưng không ngần lại “lựa gió bẻ măng”: “Được, nhất định anh sẽ đến với em, hy vọng em không bỏ chạy!”.

Anh chưa kịp “đến với cô” thì đợt dịch tiếp theo lại đến. Anh nói dịch cũng không sao, anh sẽ đến và ngồi cách cô hai mét. Cô thành thật bảo anh: “Là em muốn giữ an toàn cho anh thôi”. Anh phớt lờ câu nói nghiêm túc của cô, lại buôn chuyện: “Anh vừa đọc báo mạng, thấy có ca F0 chỉ vì thèm sữa mà trốn ra ngoài mua. Đấy, người ta có thể vì một ly sữa mà thành tội đồ, huống chi….”.

“Huống chi” làm sao, chắc cô cũng không hỏi nữa, bởi hỏi anh rồi, thì cô cũng không biết phải làm sao. Cô bất giác thấy mặt nóng bừng, tim cũng đập nhanh hơn một chút.

Im lặng một lúc lâu, cô đùa anh: “Vậy, giờ anh ước đi, điều ước chẳng mất tiền mua, ước ba điều liền đi!”. Anh đáp: “Được! điều ước thứ nhất là nhìn thấy em”. Cô lặng đi trong chốc lát, rồi nói: “Điều này chắc là không được rồi, vậy điều thứ hai đi!”. “Cũng được, điều thứ hai là nhìn thấy em”, anh nói. Cô bất lực “gào” lên: “Cũng không được…”. “Vậy điều thứ ba, là được nhìn thấy em”, anh ngoan cố nói.

Tất nhiên, khi anh nói ra ba điều ước, cô liền bỏ của chạy lấy người, lật cái chăn chùm lên đầu, dấu khuôn mặt nóng bừng vào trong đó. Ngoài kia, màn hình được anh dùng hiệu ứng với những cánh hoa tím bay bay khiến cho cảm xúc của ai đó như đang ngập tràn khắp căn phòng.

3. Cô đang ngồi chờ anh ở một cái quán mà giờ này chỉ còn những lá khô phủ đầy. Do dịch bệnh, quán phải đóng cửa nhưng vẫn còn một khoảng sân rộng với những chiếc bàn xô lệch và những cái ghế được chủ quán xếp chồng lên nhau. Tuy mọi thứ đều không được xắp đặt đúng vị trí của nó, nhưng cô lại thấy không gian này đẹp trong sự tĩnh lặng, bình yên hiếm có.

Sau mấy ngày nắng nóng cao điểm, trời có cơn giông vào cuối chiều suốt hai ngày khiến cho thời tiết dịu đi, thậm chí còn hơi se lạnh. Sau cơn bão, cỏ cây có chút tan tác nhưng những mầm xanh lại bật lên đầy sức sống.

Sáng nay anh gọi, chẳng để cho cô kịp chối từ: “Anh sẽ đến, nhất định là ở yên đấy, chờ anh!”. Cô không có cơ hội từ chối mà cũng chẳng muốn từ. Cô đợi anh ở cái quán hoang không người phục vụ này, tự pha hai cốc cà phê mang từ tòa soạn xuống, từ từ đợi.

Anh cuối cùng cũng đến, trên người thoáng mùi gió bụi, khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc khẩu trang, nhưng cũng chính vì vậy mà lại lộ ra đôi mắt sáng rực rỡ ẩn sau vài sợi tóc mái hơi rũ xuống. Anh ngồi đối diện với cô, tiện tay với lấy mấy cành khô rơi rớt trên bàn xếp thành một đường thẳng giữa cô và anh. Làm xong mấy việc đó, anh rút từ túi áo ra cái bút bi, ghi lên mặt bàn, “2m”.

“Đấy, anh đã ngồi cách em hai mét rồi nhé!”. Cô không nhịn được, bật cười đẩy cho anh một cốc cà phê rồi nói: “Coi như cũng không phạm luật”. “Vì hai mét khoảng cách này mà anh phải đi hơn sáu mươi cây số đấy! em muốn đối xử sao thì đối xử, kẻo lại cắn rứt lương tâm”, anh bỏ khẩu trang ra, bắt đầu mở miệng kỳ kèo.

Anh kỳ kèo ngồi uống hết cốc cà phê với cô, kỳ kèo thêm một bữa ăn trưa, kỳ kèo thêm một cuộc đi dạo bằng xe máy quanh Hồ Tây, kỳ kèo thêm bữa tối… cô đều không nỡ từ chối. Chỉ thấy đi bên anh, đất trời như rộng thênh thang, cỏ hoa như tươi sắc hơn, những khuôn mặt kín mít khẩu trang bỗng nhiên đẹp theo một cách riêng lạ thường…

Cô gọi ship đồ ăn đến rồi lại cùng anh ra cái quán “bỏ hoang” ngồi ăn cơm. Tàng cây bằng lăng bên đường có ánh đèn đường hắt qua tạo ra những chiếc bóng rung rinh trên mặt bàn, trên tóc anh, trên tóc cô, trên mắt anh, mắt cô.

Sắp đến lúc anh không thể kỳ kèo thêm được nữa rồi, cô và anh, đều dành ra một khoảng lặng thật yên tĩnh. Cuối cùng, là anh mở lời trước. “Anh muốn hỏi em….”.

“Đừng hỏi em….”, cô vốn miệng nhanh hơn não, theo thói quen phản ứng lại lời anh. “Đúng rồi, anh không hỏi em, mà là anh muốn nói với em”, anh vội vàng chữa lại.

Cô: “…”

“Là anh muốn nói với em, anh rất thích em. Chúng ta có thể phát triển mối quan hệ này hơn một chút nữa được không?”, anh nói xong, thở ra một hơi, ngực phập phồng như vừa trải qua một cơn co thắt.

Đối diện với ánh mắt anh, cô bỗng nhiên hoảng hốt, trong lòng âm thầm nghĩ: “Tỏ tình thôi, có cần trịnh trọng như tuyên thệ vậy không!”. Và cái tật miệng nhanh hơn não lại được dịp phát huy. Cô hấp tấp nói:

“Là em không xinh đẹp…”. “Em rất đẹp”, anh cướp lời. “Em chân không đủ dài”. “Vậy để mình anh chạy theo em là được”.

Bàn tay anh đã với qua khoảng cách “2m” trên mặt bàn, nắm lấy tay cô.

“Em đừng cãi nhanh thế, sẽ khát đấy!”.

Anh chăm chú nhìn cô, cô vội rút tay lại nhưng bị anh giữ chặt, đến nhúc nhích cũng không được. Anh khẩn cầu: “Yên nào, ngẩng đầu lên nhìn anh một cái đi”.

Cô bất giác đáp ứng lời anh, run rẩy đối diện với ánh mắt anh. Nếu một người lạnh lùng với cả thế giới, chỉ nguyện ý dừng mắt trên một người, vậy thì dù chỉ là một tầm mắt, cũng đủ để khiến người ta thỏa mãn hơn cả việc đứng trên đỉnh của thế giới. Cô bây giờ đang ở trên mây, độc chiếm toàn bộ ánh trăng mà thế gian này có được, và anh cũng phải kiên trì hơn bất cứ ai mới có thể giữ ánh trăng ấy thuộc về mình. Vì thế, anh nhất định phải dây dưa, phải lưu luyến thật lâu.

“Em không cần trả lời anh ngay đâu, chỉ cần xác định là em đã nghe thấy lời anh nói, xác định là sẽ suy nghĩ về đề nghị của anh, có được không?”. Cô gật gật đầu, cuối cùng anh cũng để cô rút bàn tay ra khỏi tay mình.

4. Chia tay, anh về một mình trên con đường quen thuôc, đi qua những khoảng cách mà cô trước kia đã từng đi để đến với anh. Nhưng đêm nay, khi ánh trăng ngập tràn sau những đêm mưa, anh thấy mọi thứ đều rất khác, tình cũng rất khác.

Mấy hôm sau, anh xung phong tình nguyện vào phục vụ tại khu cách ly Covid-19 tại địa phương. Anh nhắn cho cô: “Hai mươi mốt ngày nữa anh sẽ ra, cũng không phải quá lâu, hay là em tranh thủ suy nghĩ về lời đề nghị của anh từ bây giờ đi”. Cô xuýt bật cười vì sự nghiêm túc đến hài hước của anh. Cô muốn nói với anh rằng câu trả lời có sẵn rồi, nhưng cô cố tình “giữ giá để làm giá đỗ”, cho nên cứ để anh chờ đi đã.

Ở trong khu cách ly, anh lại bị cô “chỉ đạo” làm “phóng viên”. Lúc thì cô muốn ghi nhận thông tin ở khu cách ly, lúc lại muốn viết về nhân vật, các bác sĩ, chiến sĩ tuyến đầu chống dịch… Ngoài công việc hỗ trợ lực lượng chống dịch và người cách ly, anh lại tranh thủ thời gian giúp cô chụp ảnh, phỏng vấn. Dường như ngày tháng của anh cứ vì cô mà vùn vụt trôi đi, mang theo đầy nhiệt huyết và ước vọng.

Ngày thứ mười lăm ở khu cách ly, anh được thông báo ra “hàng rào” nhận quà của người thân. Lúc anh tới, cán bộ khu đưa cho anh một bó hoa chiều tím. Anh nhìn ra xa, nơi có cô đứng ngược sáng với ánh chiều tà, dơ cánh tay nhỏ lên vẫy vẫy anh. Nắng chiều vẫn còn rực rỡ, nhưng trong mắt anh dường như cả thế gian bị thu nhỏ lại, nhỏ đến mức cuối cùng chỉ còn có cô.

Lúc nhìn theo cái bóng nhỏ của cô rời đi, trái tim anh vẫn còn treo lơ lửng chưa rơi xuống. Dường như cảm xúc của anh vừa bị cô đánh úp. Bao nhớ nhung cố gắng kìm nén giờ bỗng như cơn sóng thần bất ngờ càn quét đến tê liệt. Anh run run cầm điện thoại, nhắn cho cô: “Vậy, chúng mình xác định nhé!”. Nhắn xong anh lại thấy mình nói chưa rõ ý, đang định nhắn nữa thì nhận được tin nhắn của cô: “Xác định trăm phần trăm”.

Những đóa hoa chiều tím được anh ôm vào lòng, hòa lẫn vào sắc của hoàng hôn, nhuốm màu chờ đợi./.

Bảo Thoa

Có thể bạn quan tâm

Nên xem

Sáng 3/8: Hà Nội ghi nhận thêm 29 trường hợp mắc Covid-19

Sáng 3/8: Hà Nội ghi nhận thêm 29 trường hợp mắc Covid-19

(LĐTĐ) Sáng nay (3/8), Sở Y tế Hà Nội cho biết trên địa bàn Thành phố ghi nhận thêm 29 ca mắc Covid-19 mới, trong đó 8 ca tại cộng đồng ...
Sáng 3/8: Thêm 3.578 ca mắc Covid-19, gần 7 triệu liều vắc xin được tiêm chủng tại Việt Nam

Sáng 3/8: Thêm 3.578 ca mắc Covid-19, gần 7 triệu liều vắc xin được tiêm chủng tại Việt Nam

(LĐTĐ) Bản tin dịch Covid-19 sáng 3/8 của Bộ Y tế cho biết có 3.578 ca mắc Covid-19, trong đó thành phố Hồ Chí Minh nhiều nhất vói 1.998 ca. Đến ...
Chia sẻ khó khăn với tiểu thương huyện Mỹ Đức

Chia sẻ khó khăn với tiểu thương huyện Mỹ Đức

(LĐTĐ) Ngày 2/8, Đoàn công tác số 15 của Ban Thường vụ Thành ủy do Trung tướng Nguyễn Hải Trung, Giám đốc Công an thành phố Hà Nội làm Trưởng đoàn ...
Hiệp định EVFTA: Những “trái ngọt” thúc đẩy phát triển kinh tế

Hiệp định EVFTA: Những “trái ngọt” thúc đẩy phát triển kinh tế

(LĐTĐ) Hiệp định Thương mại tự do giữa Việt Nam và Liên minh châu Âu (EVFTA) được đánh giá có vai trò hết sức quan trọng trong việc thúc đẩy mối ...
Liên đoàn Lao động quận Hà Đông: Thăm, tặng quà cán bộ, chiến sĩ, người lao động tại các chốt kiểm soát

Liên đoàn Lao động quận Hà Đông: Thăm, tặng quà cán bộ, chiến sĩ, người lao động tại các chốt kiểm soát

(LĐTĐ) Nhằm động viên, hỗ trợ kịp thời cán bộ, chiến sĩ và người lao động đang thực hiện nhiệm vụ tại các chốt kiểm soát y tế phòng, chống dịch, ...
Dự báo thời tiết: Hà Nội chuẩn bị bước vào đợt nắng nóng

Dự báo thời tiết: Hà Nội chuẩn bị bước vào đợt nắng nóng

(LĐTĐ) Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia thông tin, trong những ngày tới, khu vực Bắc Bộ, trong đó có Thủ đô Hà Nội sẽ bước vào ...
Học sinh Việt Nam giành 3 Huy chương Vàng tại Olympic Hóa học quốc tế

Học sinh Việt Nam giành 3 Huy chương Vàng tại Olympic Hóa học quốc tế

(LĐTĐ) Cục Quản lý chất lượng (Bộ Giáo dục và Đào tạo) đã nhận được thông tin chính thức từ Nhật Bản về kết quả dự thi Olympic Hóa học quốc ...

Tin khác

Sáng 3/8: Hà Nội ghi nhận thêm 29 trường hợp mắc Covid-19

Sáng 3/8: Hà Nội ghi nhận thêm 29 trường hợp mắc Covid-19

(LĐTĐ) Sáng nay (3/8), Sở Y tế Hà Nội cho biết trên địa bàn Thành phố ghi nhận thêm 29 ca mắc Covid-19 mới, trong đó 8 ca tại cộng đồng và 21 ca tại khu cách ly.
Sáng 3/8: Thêm 3.578 ca mắc Covid-19, gần 7 triệu liều vắc xin được tiêm chủng tại Việt Nam

Sáng 3/8: Thêm 3.578 ca mắc Covid-19, gần 7 triệu liều vắc xin được tiêm chủng tại Việt Nam

(LĐTĐ) Bản tin dịch Covid-19 sáng 3/8 của Bộ Y tế cho biết có 3.578 ca mắc Covid-19, trong đó thành phố Hồ Chí Minh nhiều nhất vói 1.998 ca. Đến nay, Việt Nam ghi nhận tổng cộng 165.339 ca; đã có gần 7 triệu liều vắc xin ngừa Covid-19 được tiêm chủng.
Học sinh Việt Nam giành 3 Huy chương Vàng tại Olympic Hóa học quốc tế

Học sinh Việt Nam giành 3 Huy chương Vàng tại Olympic Hóa học quốc tế

(LĐTĐ) Cục Quản lý chất lượng (Bộ Giáo dục và Đào tạo) đã nhận được thông tin chính thức từ Nhật Bản về kết quả dự thi Olympic Hóa học quốc tế năm 2021 của đội tuyển quốc gia Việt Nam. Theo đó, cả 4/4 học sinh tham gia dự thi đều giành Huy chương với 3 Huy chương Vàng và 1 Huy chương Bạc.
Cận cảnh "bệnh viện dã chiến" tiêm vắc xin đầu tiên tại Hà Nội

Cận cảnh "bệnh viện dã chiến" tiêm vắc xin đầu tiên tại Hà Nội

(LĐTĐ) Ngày 2/8, Nhà thi đấu Trịnh Hoài Đức, phường Cát Linh, quận Đống Đa (Hà Nội) đã tổ chức đón tiếp công dân đến tiêm chủng vắc xin phòng Covid-19. Đây là 1 trong 10 điểm tiêm vắc xin được quận Đống Đa triển khai tiêm cho người dân trên địa bàn quận theo mô hình của "bệnh viện dã chiến".
Ngày 2/8: Thêm 3.808 bệnh nhân được công bố khỏi bệnh

Ngày 2/8: Thêm 3.808 bệnh nhân được công bố khỏi bệnh

(LĐTĐ) Bản tin dịch Covid-19 tối 2/8 của Bộ Y tế cho biết có 4.254 ca mắc Covid-19, nâng tổng số mắc trong ngày lên 7.455 ca. Trong ngày có 3.808 bệnh nhân được công bố khỏi bệnh.
Vingroup nhận chuyển giao độc quyền công nghệ sản xuất vắc xin phòng Covid-19 tại Việt Nam

Vingroup nhận chuyển giao độc quyền công nghệ sản xuất vắc xin phòng Covid-19 tại Việt Nam

(LĐTĐ) Được sự hỗ trợ của Bộ Y Tế và Chính phủ Việt Nam, Tập đoàn Vingroup đã ký kết với Công ty Cổ phần Công nghệ sinh học Arcturus Therapeutics (Mỹ) nhận chuyển giao độc quyền công nghệ sản xuất vắc xin phòng Covid-19. Với năng lực sản xuất lên tới 200 triệu liều/năm, dự kiến Vingroup sẽ xuất xưởng những lô vắc xin đầu tiên vào đầu năm 2022.
Ngày 2/8: Hà Nội ghi nhận 98 ca mắc Covid-19

Ngày 2/8: Hà Nội ghi nhận 98 ca mắc Covid-19

(LĐTĐ) Chiều 2/8, Sở Y tế Hà Nội cho biết tính từ 12 giờ đến 18 giờ ngày 2/8, Thành phố ghi nhận thêm 1 ca mắc mới tại quận Đống Đa. Như vậy, trong ngày, Hà Nội ghi nhận tất cả 98 ca mắc mới.
6 loại vắc xin phòng Covid-19 đã được Bộ Y tế cấp phép sử dụng tại Việt Nam

6 loại vắc xin phòng Covid-19 đã được Bộ Y tế cấp phép sử dụng tại Việt Nam

(LĐTĐ) Chiều 2/8, theo thông tin từ Bộ Y tế, đến thời điểm này, có 6 loại vắc xin phòng Covid-19 đã được Bộ Y tế cấp phép sử dụng tại Việt Nam. Tất cả các vắc xin được cấp phép và đưa về Việt Nam sử dụng đều đảm bảo an toàn và hiệu quả.
Gần 200 cán bộ y tế Bệnh viện Bạch Mai lên đường chi viện cho thành phố Hồ Chí Minh

Gần 200 cán bộ y tế Bệnh viện Bạch Mai lên đường chi viện cho thành phố Hồ Chí Minh

(LĐTĐ) Ngày 2/8, gần 200 cán bộ, nhân viên y tế Bệnh viện Bạch Mai do Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Quang Tuấn, Giám đốc Bệnh viện làm trưởng đoàn tiếp tục lên đường tham gia chi viện cho thành phố Hồ Chí Minh.
Sớm có vắc xin “Made in Việt Nam” để chủ động bảo vệ sức khỏe người dân

Sớm có vắc xin “Made in Việt Nam” để chủ động bảo vệ sức khỏe người dân

(LĐTĐ) Ngày 2/8, Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Thuấn, Thứ trưởng Bộ Y tế, Tổ trưởng Tổ công tác đặc biệt về nghiên cứu thử nghiệm lâm sàng, phát triển vắc xin phòng Covid-19 đã tới làm việc và chủ trì cuộc họp trực tuyến với các nhà khoa học về tiến độ sản xuất vắc xin “Made in Việt Nam”.
Xem thêm
Phiên bản di động