M
10:12 | 13/01/2018

Những bàn tay nắm hờ

(LĐTĐ) Chúng ta dĩ nhiên chẳng còn điều gì để nói cùng nhau nữa. Chỉ là em cần thêm thời gian để chấp nhận một sự thật mà lẽ ra em nên hiểu ngay từ đầu: anh đã phản bội chuyện tình yêu của chúng ta.

nhung ban tay nam ho Vì em xứng đáng được hạnh phúc
nhung ban tay nam ho Đừng để mình thiếu đi những yêu thương quá lâu
nhung ban tay nam ho Đành gói lại những vui buồn đã cũ

Câu chuyện cũ bây giờ chắc đã chẳng còn những ý nghĩa nữa. Em vẫn nhớ cái cách mà chúng mình đến bên nhau. Em vì có anh mà thêm một lần học được cách hồn nhiên để mở lòng đón nhận một tình cảm. Chúng mình hay ngồi tựa vào nhau nơi quảng trường. Những ngày cuối tuần đó đối với em luôn ghim chặt rất nhiều ấn tượng về sự bình yên.

Có những lúc thế giới nhỏ lại. Ý nghĩ của em lúc đó là cách anh cười, là cái tính hay quên của anh và là chiếc ôm thật chặt của hai chúng mình.

nhung ban tay nam ho

Mình đã từng cùng nhau vượt qua nỗi cô đơn. Điều ấy thật khó khăn. Ở lâu trong sự cô đơn, tâm hồn con người ta tồn tại đầy rẫy những tiêu chuẩn và mặc cảm. Mà hai thứ đó là những rào cản cực kì lớn ngăn cách những mối nhân duyên. Thế mà chúng mình chạm bàn tay được vào bàn tay nhau. Chúng mình chấp nhận người còn lại. Ở trong một cái ôm rất chặt, lòng người luôn biết sản sinh ra sự đồng cảm.

Em tin tất cả những lời anh nói. Em tin anh là thế giới của anh. Rồi một ngày, em lại buộc phải tin rằng tất cả chỉ là dối trá. Anh còn gì để nói không?

Nơi chúng mình sống chắc là rất cô đơn. Những tháng ngày tuổi trẻ của chúng mình hẳn là rất chơi vơi. Có lẽ cũng vì thế mà anh không thể trao cho em một tình yêu trọn vẹn và rồi lạc vào một vòng tay khác.

Em cứ ngỡ đó đơn giản chỉ là những ngày anh đi vắng.

Ngày anh đi vắng, em vẫn muốn ôm chặt anh. Em muốn xòe bàn tay của mình ra để cảm nhận những ngón tay anh cũng đang đan lại giống như chúng mình đã từng. Có những hơi ấm tồn tại sau một tình yêu, vẹn nguyên như chưa bao giờ đánh mất.

Ngày chuyện tình cảm của chúng mình lỡ làng, em biết mình sai. Chúng ta bắt đầu yêu nhau cũng là sai! Nhưng tại sao ngay trong khoảnh khắc nhận ra sai lầm, anh không kìm lòng và thật thà với em? Tại sao ngay lúc ấy anh không nói em nghe rằng: chúng mình đừng cố yêu nhau nữa. Để chúng mình không đi thêm xa và yêu thương giữa hai con người không hóa thành những day dứt.

Những bàn tay nắm hờ có bao giờ đem tới cho lòng người một hạnh phúc thực sự đâu anh...

Bảo Bảo

Nguồn :