Chạm tay vào nỗi nhớ
| Người dưng ngược lối Tháng 7 đong đầy kỷ niệm |
![]() |
| Tranh minh họa : Họa sĩ Thanh leanh |
Ở thành phố, nhà với nhà san sát. Ai đó đã nói: Thành phố chật lắm chẳng chứa nổi một tiếng gà. Tôi cũng quen với việc không nghe tiếng gà cục tác. Người thành phố hầu như ai cũng vội, vì thế cũng chẳng ai để tâm mà tiếc nhớ một tiếng gà.
Nhà tôi trong hẻm nhỏ, tựa vai vào núi. Các loài chim trên rừng cũng khiến cho cuộc sống của tôi bớt đi phần ngột ngạt. Trưa nay bỗng dậy lên một tiếng gà cục tác làm xao động không gian. Những giọt nắng lung linh nhảy trên tán lá. Con chim sẻ nghiêng tai nghe ngóng. Bầy bồ chao đang ầm ĩ cãi cọ cũng ngưng lời. Tiếng gà gọi về cả một miền ký ức thân thương.
Ngày xưa, nhà tôi nuôi rất nhiều gà. Có những buổi trưa trốn ngủ rình gà đẻ. Con gà mái mơ vừa nhảy lên ổ, thấy mấy cái đầu thập thò lại nhảy xuống và “cục tác” loạn lên. Biết ngay là lũ chúng tôi lại đang rình, mẹ tôi kêu chúng tôi đi chỗ khác cho gà lên ổ đẻ. Chúng tôi vừa lảng ra, con gà thừa cơ nhảy lên. Sau một hồi, đã thấy chị ta đứng lên “cục tác”. Thế là không được chứng kiến khoảnh khắc quả trứng hồng hồng chui ra. Chúng tôi tiếc ngẩn ngơ.
Tiếng gà cục tác ban trưa còn nhắc tôi nỗi tiếc nuối dọc những năm tháng tuổi thơ cho đến bây giờ. Đó là những buổi trưa rình bắt chuồn chuồn ớt. Con chuồn chuồn nhỏ, đỏ như trái ớt chín ám ảnh vào nỗi khao khát được sở hữu của tôi. Cái cánh mỏng như tơ nhện cứ giăng mắc vào nỗi khao khát của tôi. Đúng lúc tưởng có thể có trên tay con chuồn chuồn nhỏ xíu ấy thì lũ gà nhà tôi đồng loạt rủ nhau "cục tác" ầm lên. Con chuồn chuồn giật mình bay tít lên ngọn tre. Tôi nhìn theo. Tiếc không nói nổi. Suốt dọc tuổi thơ tôi bao nhiêu cánh chuồn chuồn đã qua tay. Vậy mà con chuồn chuồn ớt vẫn mãi là nỗi ám ảnh không nguôi. Và có phải con người ta luôn khao khát cái điều chưa có trong tay hay không nhỉ ?
Tiếng gà "cục tác" ban trưa đã làm sống dậy trong tôi miền ký ức ngọt ngào. Chạm vào nỗi nhớ. Mong manh nhưng nào dễ đứt. Nỗi nhớ vẫn vẹn nguyên dù thời gian có phủ bụi mờ. Chỉ cần lắng nghe trái tim mình, ta sẽ gặp lại những ký ức yêu thương. Và trái tim ta sẽ mềm hơn dẫu cuộc sống ngoài kia còn nhiều giông bão.
Thanh Nguyễn
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Văn hóa 28/02/2026 08:33
Trung tâm Đổi mới Sáng tạo Hà Nội: Đòn bẩy để công nghiệp Văn hóa Thủ đô cất cánh
Văn hóa 26/02/2026 07:59
Tháng 2, ngắm hoa mận trắng trời Bắc Hà
Du lịch 25/02/2026 22:33
Giáo dục ý thức bảo vệ môi trường cho học sinh qua Tết trồng cây
Giáo dục 25/02/2026 21:52
Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay
Cộng đồng 25/02/2026 21:51
Giúp 8 cuộc đời khác được tái sinh
Y tế 25/02/2026 21:50
Mô hình thành phố thông minh: Đón đầu công nghệ để Hà Nội vươn tầm khu vực
Chuyển đổi số 25/02/2026 14:42
Sôi nổi Giải cờ tướng mừng Xuân Bính Ngọ 2026 xã Dương Hoà
Văn hóa 24/02/2026 09:49
Nâng tầm giáo dục Thủ đô bằng sức mạnh công nghệ số
Giáo dục 23/02/2026 17:28
Khi mùa xuân gõ cửa viện dưỡng lão
Xã hội 23/02/2026 14:41
