Căn lều trống
| Đánh đổi | |
| Những khoảnh khắc lặng nhìn |
Thấy nó đứng tần ngần, mẹ nó hỏi: “Có phải giấy báo đỗ đại học không?”. Nó bật khóc. Mẹ nó mắng yêu: “Đỗ thì đi học, sao mà khóc”. Nó nhìn quanh nhà, chẳng có cái gì đáng giá, đi học, lấy tiền ở đâu ra?
Rồi nó vẫn được đi học. Mẹ nó bán nốt con lợn nái trong chuồng, lấy tiền cho nó lên thành phố. Hàng xóm mỗi người cho một ít, nó cũng có tiền tiêu trong vài tháng.
![]() |
Đi học 4 tháng nó không về, bởi mỗi lần nhớ nhà muốn về, thì mẹ nó lại bảo: “Cứ ở đấy, đi lại tốn tiền tàu xe, cần gì cứ bảo mẹ gửi lên”. Vì thế, nó ráng ở lại học, đến hè mới về. Hè về, thấy không còn cái tivi, mẹ nó bảo bị hỏng nên cho đồng nát rồi.
Bộ tràng kỷ cũ kỹ từ hồi ông nội để lại cũng chẳng còn, mẹ nó bảo nhà chật, cho người ta để lấy chỗ chứa ngô, sắn... Mùa hè cũng qua nhanh, khi nó đi, nó khóc vì thương mẹ, thương em….
Năm thứ 2, hình ảnh về căn nhà đơn sơ không còn làm nó nhức nhối nữa. Nó đã quen với phố xá đô thị nhộn nhịp. Nó cần ăn mặc cho giống người thành thị, nó cần nhuộm mái tóc cho đỡ quê, nó cần mua cái túi xách hợp thời trang, cần đôi guốc cao để mặc váy cho đẹp… nó bắt đầu nói dối về những khoản tiền phải đóng để mẹ nó thu xếp.
Nó bước vào cuộc sống vội vã, bỏ lại những nhọc nhằn mà nó đã từng trải, kể cả cái lưng cong cong của mẹ lấp sau vườn cải…
Tết nó không về quê, vì phải đi dã ngoại cùng đám bạn sinh viên ở lại. “Thiếu gì cứ bảo mẹ gửi lên”. Nó nhớ lời mẹ dặn và nó biết thế nào mẹ cũng sẽ đáp ứng được nhu cầu của nó, vì nó là một cử nhân tương lai, nó là người tri thức nhất dòng họ…
Hè năm thứ 2, nó mới về quê. Nơi nhà nó giờ người ta xây một cái nhà máy sản xuất máy cày, máy ủi. Nó ngơ ngác hỏi hàng xóm. Người ta chỉ cho nó túp lều nhỏ kề mảnh vườn của người bác.
Nó chạy vội về “nhà”. Nhà trống trơn, chỉ có cái bếp đen nhẻm củi than ám khói. Em nó đang hái rau dại ven bờ ruộng, cái lưng cong của mẹ nó nhấp nhô sau luống rau đay già cỗi cao quá đầu.
Mẹ nó vứt cái cuốc, ôm chầm lấy nó, vỗ vỗ vào lưng: “Trông con giống gái thành thị quá rồi đấy”. Nó bật khóc nức nở, mẹ nó lại vỗ về, an ủi: “Mẹ bán cái nhà, rồi gửi tiết kiệm ngân hàng, đủ cho con học hết đại học, học xong, kiếm tiền mà nuôi mẹ, nuôi em nhé. Bố nhà cô, lớn bằng này rồi mà còn khóc”. Mẹ cốc đầu nó như thuở còn thơ.
Nó vào nhà, soi vào cái gương cũ mốc từ hồi xưa còn sót lại, nó thấy mình thật xấu xí trong mớ tóc nâu vàng và bộ quần áo hợp thời. Vì nó. mà nay mẹ và em phải ở trong căn lều trống. Tim nó thắt lại...
P.Bảo Anh
Có thể bạn quan tâm
Nên xem
Kinh tế và văn hóa - cặp trụ cột chiến lược định hình con đường phát triển bền vững của Hà Nội
Hà Nội tiên phong đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống: Chuyển từ tư duy đến hành động thực chất
Văn hóa trở thành nền tảng vững chắc và trụ cột của phát triển đất nước
Hà Nội kiến tạo động lực phát triển mới: Đổi mới tư duy và cân bằng giá trị phát triển
Hà Nội chủ động, gương mẫu đưa Nghị quyết 79, 80 vào cuộc sống
Phường Tây Hồ gặp mặt ứng cử viên đại biểu HĐND, nhiệm kỳ 2026-2031
Phát huy sức mạnh kinh tế - văn hóa để kiến tạo Thủ đô bền vững
Tin khác
Sau Tết, người trẻ mang theo hơi ấm gia đình trở lại guồng quay
Cộng đồng 25/02/2026 21:51
Đầu năm mới nên mua gì để cả năm may mắn, hanh thông?
Cộng đồng 22/02/2026 18:54
Mua muối đầu năm, nét đẹp bình dị
Cộng đồng 20/02/2026 18:05
Xuân Bính Ngọ rộn ràng Trường Sa
Cộng đồng 19/02/2026 13:26
Hà Nội: Tìm thấy người thân đi lạc nhờ thông báo từ Cảnh sát giao thông
Cộng đồng 14/02/2026 14:20
Gia đình Hà Nội giữ nếp tự gói bánh chưng mỗi dịp Tết
Cộng đồng 14/02/2026 07:17
Trạm yêu thương: Hạnh phúc vầng trăng khuyết
Cộng đồng 13/02/2026 13:56
Trao tặng 58 suất quà tới bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện
Cộng đồng 13/02/2026 10:53
Mang Tết ấm đến với bệnh nhân BHYT có hoàn cảnh khó khăn
Cộng đồng 12/02/2026 08:04
Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội: Mang Tết ấm đến với học sinh khuyết tật Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn
Cộng đồng 11/02/2026 21:34
