M
21/02/2018 21:47

Tìm trong nỗi nhớ…

Con đường trở về ngập ngừng hoa nắng, ta thong thả bước trên con đường quê với nỗi nhớ gạn đầy năm tháng. Thời gian trôi đi không đoán định, để giây phút nhớ nhà chợt nhói lên rưng rức. 

tim trong noi nho Trở lại tuổi thơ ở phố đi bộ
tim trong noi nho Nhớ cọng năn thuở ấu thơ

Ta trở về với xóm nhỏ ven sông, cây cầu tre ngày nào đã trôi về quá vãng, hàng bần trước cửa già nua đứng đợi, mảnh vườn sau nhà những luống cải đã lên ngồng. Qua hết những thời ngây ngô của tuổi trẻ, ta lại trở về khóc ngất bên hiên…

Lần tìm lại những kí ức của tuổi thơ. Qua con đò nhỏ dập dềnh sóng nước, cánh hoa lục bình trôi tím ngắt thiên di. Chạm tay vào dòng nước đỏ ngầu phù sa nỗi nhớ cất lên những chiều tắm sông rôm rả. Những đứa trẻ chơi trốn tìm ở một góc quê trong chiều nhạt nắng. Lòng lại bồi hồi về những năm tháng đi qua.

tim trong noi nho

Ngày ấy mỗi bận chơi trốn tìm chán chê, ta thường bỏ về nhà mặc cho đứa còn lại tìm kiếm trong mỏi mòn. Để giờ đây khi những đứa trẻ rộng dài sông núi, ta lại kiếm tìm trong mệt nhoài chờ đợi. Những đứa trẻ đã rời đi theo dòng thời gian đổi dời chấp chới.

Ngõ vắng chiều nay mình ta đứng lặng, cô bé ngày xưa đã về phía bên kia sông với lời ru buồn hiu hắt. Nhìn về phía bên kia sông – nơi ta gửi lại nỗi nhớ day diết của một thời tuổi trẻ. Ánh nhìn mải miết trông theo với hoài niệm xếp đầy ngăn. Bài thơ năm nào vẫn còn dang dở…

Mẹ ngồi bên bậu cửa. Mái tóc bạc phơ tung bay trong chiều nhưng nhức. Ta ngồi nhổ tóc bạc cho mẹ, từng sợi tóc trắng rơi xuống, ta nhặt vào lòng mình một nỗi buồn da diết. Mẹ nhắc ta nhớ nhiều về những ngày tháng đã qua.

Mẹ cất giữ cho ta cả một thời thơ ấu. Áp mặt vào lưng mẹ, ta ngăn không để nước mắt rơi trên áo mẹ, không để tiếng nấc dài làm mẹ hồ nghi. Ta nghe lòng bình yên đến lạ. Giây phút đó ta chỉ ước thời gian ngừng trôi, cả thế giới của ta đều nằm trên lưng mẹ. Tấm lưng trần dãi dầu mưa nắng đã đưa ta qua chớp bể mưa nguồn.

Mái nhà xưa ngọn khói vờn chái bếp. Từng ngọn khói bay đi mang theo nỗi lòng của người ở lại. Ta bước ra vườn nghe đàn đàn con tìm mồi tao tác, nghe tiếng cá quẫy đớp dưới chân bèo, nghe tiếng chim lạ vút lên trong khu vườn tuổi thơ ngày ấy. Dừng lại rất lâu nơi khoảng sân trước nhà, những tiếng cười ngày nào như còn vọng về ru hồn người đơn lẻ. Hít căng lồng ngực mùi của quê hương, ta như hồi sinh giữa bộn bề ngang dọc. Để những buổi chiều quê cứ choáng lòng ta những tháng ngày xa xứ.

Thời gian đắp đổi lên mình những đầy vơi sương nắng. Ta thấy mình trưởng thành hơn trước những lúc đi xa. Kí ức về xóm nghèo heo hút cứ dắt ta qua những phố xá ồn ào, để ta thấy mình chẳng bao giờ đi lạc và ta vẫn luôn có một nơi tìm về lúc mỏi gối chùn chân. Chiều nay ta ngồi lại với sông, những chuyến đò ngang vẫn đưa rước người về lại với mái nhà xưa và trên chuyến đò đó có nỗi nhớ nào vừa mới được hồi sinh?.

Nguyễn Chí Ngoan

Nguồn :