M
25/05/2021 11:36

Nỗi cùng cực của người mẹ có các con bị mắc bệnh máu khó đông

(LĐTĐ) Chiều muộn, trước căn nhà trọ đơn sơ độ hơn chục mét vuông, 2 đứa trẻ mặt trắng bệch, yếu ớt đang ngồi chơi ngoài cửa, đón những tia nắng mặt trời le lói cuối ngày. Bên trong căn phòng chật hẹp thiếu ánh sáng, một đứa trẻ lớn hơn chân tay teo tóp, gầy sọp, nằm co ro trên chiếc giường ọp ẹp, xung quanh chất đầy những tờ báo đã cũ nhàu.

Những người mang "trái tim Hà Nội" đi muôn nơi Liên đoàn Lao động huyện Mỹ Đức: Trao quà cho đoàn viên công đoàn mắc bệnh hiểm nghèo Trao quà Tết cho giáo viên, nhân viên có hoàn cảnh khó khăn
Hòa và Bình chơi đùa trước cửa nhà trọ. Ảnh Nguyễn Long
Hòa và Bình hồn nhiên chơi đùa trước cửa nhà trọ. (Ảnh: Nguyễn Long)

Từ bệnh tật làm bần cùng hóa cái nghèo...

Ba đứa trẻ đáng thương đó là con của người phụ nữ mà theo lời những người hàng xóm sinh sống tại khu trọ phía sau chợ Nhật Tân (quận Tây Hồ, Hà Nội) là người đàn bà "khốn khổ", sinh ra hình như để gánh chịu sự bất hạnh. Biết bao đêm, người đàn bà ấy nuốt nước mắt vào trong lòng, gánh chịu nỗi đau thấu tim khi từng ngày, từng ngày nhìn những đứa con mình đứt ruột sinh ra đối mặt gần thêm với sự nguy hiểm đến tính mạng mà một người làm mẹ như chị đành bất lực.

16 năm về trước, chị Hương kết hôn với một người đàn ông ngoại tỉnh, không lâu sau đó chị mang thai đứa con đầu lòng. Niềm vui ngắn chẳng tày gang, gần đến ngày sinh, chồng chị bỏ đi biệt tích, để lại chị đau đớn, tủi hổ một mình nuôi con. Những tưởng ông trời không lấy đi của ai tất cả, còn cho chị một đứa con khỏe mạnh để sớm tối bầu bạn, ai ngờ lớn lên một chút, em có biểu hiện sưng đau tại các khớp. Ban đầu gia đình chỉ nghĩ em mắc bệnh về khớp.

Trong một lần đưa em đi khám bệnh, bác sĩ bảo em mắc bệnh máu khó đông (Hemophilia) - một căn bệnh hiếm gặp nhưng rất nguy hiểm vì không thể điều trị triệt để, cần phải điều trị suốt đời. Đau khổ nhưng chị vẫn gắng gượng nuôi con và hy vọng một ngày chồng chị sẽ trở về. Nhưng càng hy vọng bao nhiêu thì lại càng làm chị tuyệt vọng bấy nhiêu. Gần bốn năm đằng đẵng chờ đợi, nuôi con một mình, chị quyết định đi bước nữa với mong mỏi mình sẽ có một chỗ dựa và cho con có một gia đình. Đứa trẻ ốm yếu nằm trên giường chưa một lần được gặp cha đó là đứa con trai đầu lòng của chị với người chồng đầu, em là Huy (sinh năm 2004). Hai đứa trẻ còn lại ngồi ngoài cửa là con của chị cùng người chồng thứ hai. Các em là Hòa (sinh năm 2008) và Bình (sinh năm 2011).

Nỗi cùng cực của người mẹ có các con bị mắc bệnh máu khó đông
Huy là con đầu lòng của chị Hương. Bệnh tật khiến đầu gối của Huy sưng to, không thể đi lại được.

Thời gian đầu công việc thuận lợi, hai vợ chồng chí thú làm ăn. Những tưởng cuộc sống trôi qua bình dị đầy hứa hẹn phía trước, thế nhưng niềm vui, hạnh phúc ấy cũng chẳng được bao lâu. Sau khi Bình ra đời, công việc làm ăn của hai vợ chồng bắt đầu gặp trục trặc, rồi lâm vào cảnh phá sản, nợ nần. Anh lại bỏ đi làm ăn xa, để chị một mình với ba đứa con thơ dại, không hẹn ngày trở về.

"Thi thoảng anh ấy vẫn gửi tiền về cho các con, nhưng số tiền đó chỉ như muối bỏ bể, nhưng mẹ con tôi không trách anh ấy", nước mắt vây quanh, người đàn bà khắc khổ cúi mặt, nói lí nhí như cố dấu đi nỗi đau của mình.

Lận đận về tình duyên, chị Hương chỉ còn mục đích sống duy nhất là các con. Thế nhưng, người mẹ ấy lại liên tiếp nhận hung tin khi bác sĩ thông báo đứa con đầu với người chồng thứ hai của chị cũng mắc bệnh máu khó đông như đứa lớn. Đứa thứ ba cũng có triệu chứng y hệt như các anh của nó mà chị không dám đưa con đến bệnh viện. Chị sợ trên tờ phiếu khám sức khỏe lại có những dòng chữ quá đỗi vô tình. Sự thật phũ phàng. Đau thấu tâm can, khoảng trời như sụp đổ trước mắt chị, khiến chị không thể đứng vững.

Nỗi cùng cực của người mẹ có các con bị mắc bệnh máu khó đông
Từ khi phát hiện bệnh, thi thoảng buổi sáng máu trong miệng Hòa tự động chảy không cầm được.

Để có tiền chữa bệnh cho các con, chị đã bán nhà. Thế nhưng, với căn bệnh quái ác ấy, số tiền bán nhà như muối bỏ bể. Nhà không còn, tiền cũng cạn phải vay mượn khắp nơi mà bệnh tình của các con cũng không khỏi. Không có thu nhập ổn định, để có tiền mua từng bịch máu, từng viên thuốc cho con, chị không nề hà một công việc gì từ rửa bát, lau dọn, phục vụ quán ăn... các công việc gần nhà để có thời gian để mắt đến những đứa con bệnh tật. Thời gian ra khỏi nhà của chị từ hơn 4 giờ sáng và trở về lúc 11 giờ đêm.

Công việc vất vả là thế, tiền kiếm được nhưng cũng chẳng thấm vào đâu. Nhà cửa chẳng còn gì có giá trị, tất cả đều đội nón ra đi. Đến cuối cùng, vì thương con, xót cháu, bố mẹ chị đã bán nốt căn nhà cũ của mình ra ở trọ cùng bốn mẹ con chị để tiếp tục duy trì sự sống cho các cháu. Ở tuổi gần đất xa trời, đáng lẽ phải được nghỉ ngơi thì hàng ngày, mẹ chị phải đi làm giúp việc kiếm thêm chút tiền phụ chị lo cho con. Mọi công việc tại nhà như chăm cháu, nấu ăn, đưa cháu đến viện… đều một tay bố chị Hương lo hết.

...Đến dịch bệnh ập đến, cuộc sống đã khó càng thêm khốn khó!

Những tưởng cuộc sống lo hôm nay không biết đến ngày mai của gia đình chị đã khổ lắm rồi thì dịch bệnh Covid-19 lại quay trở lại. Chị, bố mẹ chị không thể đi làm, không ai thuê mướn gì. Không có thu nhập, cả gia đình 6 người từ sáng đến tối chỉ ngồi nhìn nhau trong căn nhà trọ rộng hơn chục mét vuông. "Gạo muối đi xin được, nhưng không có việc thì đồng nghĩa với việc không có tiền đưa con đi viện. Nhìn con vật lộn với những cơn đau, xót lắm nhưng chẳng biết phải làm sao" -chị Hương nghẹn ngào.

Gần hai tháng nay, trong nhà không còn đồng tiền nào để cho Huy đi viện truyền huyết tương và hồng cầu. Huy cũng hiểu hoàn cảnh gia đình nên nhiều khi cắn răng chịu đựng. Có hôm giữa đêm đau quá, Huy chỉ dám thủ thỉ với mẹ: "Mẹ ơi, hay là cho con đến viện đi, con đau quá rồi". Những lúc ấy, nước mắt người mẹ cứ thế tuôn rơi, bản thân bất lực. Về phần Hòa, từ khi phát hiện bệnh, nhiều buổi sáng, cả nhà đều hốt hoảng vì máu trong miệng Hòa tự động chảy, nhiều đến nỗi ướt đầm cả gối. Không có tiền đưa con đi viện, chị đành lấy thuốc lào bịt vào để cầm máu. "Mấy tháng nay, cả gia đình chẳng ai dám nhắc đến chuyện đưa các cháu đi viện truyền huyết tương và hồng cầu", chị Hương chua xót kể. Tại sao ông trời bắt các con tôi chịu khổ như vậy?", nói rồi chị Hương đưa đôi bàn tay xù xì lên bưng mặt khóc.

Nỗi cùng cực của người mẹ có các con bị mắc bệnh máu khó đông
Ba anh em Huy, Hòa, Bình thường phải vật lộn với đau đớn vì bệnh tật hằng đêm.

Huy theo học được hết lớp 5 thì phải nghỉ. Bệnh tật khiến đầu gối của em sưng to như cái chén úp, không thể đi lại được. Hằng ngày, em chỉ có thể làm bạn với những tờ báo cũ nhàu. Huy tâm sự: "Cháu bị bệnh thế này nên chẳng dám ước mơ tương lai sẽ làm bác sĩ hay kiến trúc sư gì. Cháu chỉ mong sao có thể khỏe lại để có thể được đi học như bạn bè, có thể giúp đỡ được ông bà và mẹ thôi".

Giờ đây, dù rất muốn quay lại trường nhưng có lẽ đó là một giấc mơ quá xa vời với đứa trẻ ăn không no, lo chưa tới. Nhìn các con, chị ứa nước mắt, muốn cho các con đi học lắm nhưng ngặt một nỗi kinh tế gia đình eo hẹp, chưa kể, bệnh của các cháu bác sĩ yêu cầu không được vận động mạnh vì chỉ cần xây xát một chút thôi có thể nguy hiểm đến tính mạng. Sinh con ra không lo được cho các con, nhiều lần chứng kiến cảnh tượng các con vật lộn vì đau đớn, chị Hương đã từng có lúc nghĩ đến việc giải thoát cho mình và các con nhưng rồi lại không đành vì tội và thương con.

Trong căn phòng chật chội, cuối chiều mùa hè, bóng tối lạnh lùng bắt đầu bủa vây, ba đứa trẻ vẫn nằm, ngồi đó đưa ánh mắt mong chờ nhìn về phía cuối con ngõ quanh co, tĩnh lặng mà sâu hun hút. Có thể đêm nay, hay lại đêm nữa, các em vẫn phải chịu những cơn đau đớn dày vò không dứt, nhưng cuộc sống này vẫn luôn có phép màu và hy vọng sẽ có phép màu thực sự đến với các em và gia đình người phụ nữ bất hạnh ấy.

Nếu quý bạn đọc có lòng hảo tâm, xin liên hệ: Chị Nguyễn Thu Hương, ngách 406/63, tổ 25, phường Nhật Tân, quận Tây Hồ, Hà Nội; điện thoại: 0966544469.

Song Thu

Nguồn :