M
11:44 | 19/06/2019

Rồi em lại bỏ anh đi, giữa muôn vạn người...

(LĐTĐ) Tình yêu anh dành cho em, chẳng mỹ từ nào trên thế gian này diễn tả được. Đó là thứ tình yêu không thể xoay chuyển thế giới, chẳng thế cứu lấy thời cuộc. Mà anh đâu cần thay đổi thế giới rộng lớn, bao la ngoài kia bởi trái tim em đã là thế gới của anh rồi.  

roi em lai bo anh di giua muon van nguoi Khi nào mình yêu nhau?
roi em lai bo anh di giua muon van nguoi Yêu người không yêu mình là em sai lầm?
roi em lai bo anh di giua muon van nguoi Làm sao để yêu khi trái tim đã tan vỡ?

Nhưng anh vẫn cứ mất em, người mà anh yêu thương nhất cuộc đời này.

Em rời bỏ anh vào một ngày Hà Nội hạ nhiệt độ đột ngột dù đang là giữa tháng năm cách đây ba năm mà như ba thế kỉ. Cái nắng chói chang của ngày hôm ấy bỗng dưng biến mất, thay vào đó là những cơn gió se se như gió thu phả vào không gian.

Em mắt nhắm nghiền, còn anh bất lực nhìn người ta đưa em rời xa anh. Anh chẳng thể làm gì để giữ em lại.

Em biết không? Lúc đó, tim anh kêu gào tưởng như lồng ngực anh muốn rách toạc: “Xin em! Đừng bỏ anh lại thế giới đầy rẫy đau thương này”.

roi em lai bo anh di giua muon van nguoi
Ảnh minh họa: Khánh Huyền

Hằng đêm, khi tất cả mọi người đã yên tâm vùi mình trong chiếc chăn ấm áp, anh lại ngồi như đứa ngốc bên cửa sổ, đếm đi đếm lại những vì sao trên trời trong nước mắt và thiếp đi khi đã thấm mệt.

Nhiều người bảo anh là một kẻ yếu đuối và nhu nhược – thời gian dành cho anh để quên em đã hết rồi. Anh cần bắt đầu lại cuộc sống của mình một cách bình thường, có những mối quan hệ mới, hòa mình vào cuộc vui mới...

Nhưng anh không làm được, anh không làm được. Ban ngày, anh đeo chiếc mặt nạ tươi cười với tất cả mọi người, gặp ai anh cũng vui vẻ, nhưng cứ hễ đêm anh lại nhớ em day dứt. Một năm ba trăm sáu lăm ngày, suốt ba năm qua, chưa một ngày nào anh ngừng nhớ về em.

Đã có một lần, anh tham gia buổi họp cuối năm của công ty. Đêm đó, anh bị đồng nghiệp chuốc say ngất ngưởng. Đã có người con gái nào đó ngả vào lòng anh với mái tóc ngắn cũn và mùi nước hoa nồng nặc. Cô ta ngã nhào lên người anh, khoác lên vai anh, cố hết sức để gợi lên trong anh cảm xúc.

Nhưng anh lúc ấy đã gọi tên em. Anh hoa mắt, anh tưởng cô ấy là em. Anh nhìn thấy gương mặt em hiện hữu trên cơ thể cô ấy, cả hai như hòa làm một.

Và đúng, anh đã gọi tên em, rồi anh òa khóc như một đứa trẻ, và anh nói rằng anh muốn về nhà, anh nhớ em, anh nhớ em nhiều lắm.

Hình như cô nhân viên kia hiểu được điều gì đó, cứ dõi theo anh bằng ánh mắt đầy cảm thông. Có lẽ cô ấy cũng từng mất người yêu giống anh chăng?

Ngay lúc này đây, anh vẫn còn nhớ em đến thắt lòng. Anh đang ôm bức ảnh em chụp bên cánh đồng hoa hướng dương ở Nhật Bản – trong một thị trấn nhỏ yên bình nào đó mà anh đã quên mất tên. Em nhất định đòi đến Nhật để tìm kiếm bản thân, bởi em cảm thấy hình như đã đánh rơi bản thân mình ở đâu đó trong cuộc đời ồn ã, xô bồ này.

Nhìn ảnh em, nụ cười của em mà sao lại khiến anh đau lòng đến vậy.

Đến tận giờ phút này, anh vẫn chẳng biết mình phải làm thế nào mới có thể quay về cuộc sống bình thường,

Như cái hồi mà em chưa đến bên anh,

Và để rồi em lại bỏ anh đi, giữa muôn vạn người...

P.P

Nguồn :