M
14:24 | 22/11/2018

Người ta buồn vì khói lam lạc lõng bay giữa phố

(LĐTĐ) Hà Nội trở lạnh rồi. Vào những ngày hanh hao này, người ta dễ chạnh lòng bởi những điều giản đơn vô thức.

Chông chênh tuổi 23
Học cách để yêu thương
Đừng buồn nếu bạn không may mắn
Hành trình học lại chữ tình

Có thể là một bóng nắng xinh xinh hiếm hoi lúc ban trưa chiếu xiên qua khe lá, là dáng người nhỏ xíu của ai đó cùng chiếc khăn choàng nổi bật bên kia đường, là mùi hương đê mê của hoa sữa dịu dàng nơi góc phố đêm tĩnh lặng...

Tháng Mười Một xuống phố, bắt gặp nụ cười hồn hậu của những cụ già tập dưỡng sinh, bắt gặp cái cười thân thiện của những bà những chị hàng rong trước cổng trường, nghe những câu chuyện đời thường diễn ở phố đã thấy cuộc sống này bình yên và chan hòa trong từng hơi thở.

Người ta cũng như thấy lòng mình dịu dàng hơn, mềm yếu hơn trước những đợt gió lạnh se se hay cơn mưa giăng giăng mỗi chiều tan tầm vội vã. Và hơn cả người ta thấy cô đơn.

Ảnh minh họa: B.T

Những nỗi buồn tháng Mười Một kì lạ lắm. Người ta có thể ngẩn ngơ buồn khi một sớm mai thức dậy, hăm hở lao đến góc đường quen thuộc, tấp vội vào vỉa hè uống vội cốc cà phê quán cóc và tranh thủ coi tờ báo buổi sáng mới ra, lại chưng hửng khi thấy vỉa hè vắng hoe, góc quán quen dọn đi lúc nào.

Người ta buồn vì khói lam lạc lõng bay giữa phố…

Người ta buồn vì một hình dung tưởng như quen thuộc mà chẳng còn tồn tại trước mặt…

Người ta buồn vì một tiếng rao khản đặc trong đêm khuya vắng, cái lạnh thì len lỏi vào cả trong chăn, mặt đất mờ mờ những vạt sương mù ảo diệu, nhưng gánh ngô nóng vẫn còn đầy một gánh hàng rong…

Những đêm dài thật buồn trầm ngâm bên khói thuốc, tiếng nhạc vang lên: "Đâu trong ngày xưa ấy, tôi soi tình tôi giữa đời anh". Người ta dễ chạnh lòng bởi một bản nhạc buồn hay tiếng đàn vẳng ra từ căn gác nhỏ, ở đó hình như cũng có một người chạnh lòng bởi cái tĩnh mịch và hoang vắng của đêm nên tiếng nhạc mới da diết và cô đơn đến thế…

Những ngày tháng Mười Một hanh hao có người thu mình trong căn phòng nhỏ, chọn nghe một bản nhạc thân quen, nhấm nháp một tách ca cao nóng. Họ chậm rãi thưởng thức một trang sách giữa những mùi hương dìu dịu. Họ ngắm nhìn những cánh hoa dành dành bung nở trước thềm nhà. Họ mở toang tâm trí mình theo từng giai điệu để những dòng kí ức tìm về một ngày đông năm cũ. Họ khiến mùa đông trở thành mùa dễ chịu nhất,dù nỗi nhớ vẫn luôn đậm đặc…

Với những người xa quê, tháng Mười Một khiến họ nhung nhớ biết bao thứ cảm giác ấm áp giữa những bữa cơm gia đình đầm ấm. Khi cái lạnh len lỏi khắp nơi, con người nhận ra mình cần một nơi để trở về. Một nơi mà ở đó, những người thân yêu đang đợi họ trong căn nhà có lò sưởi, rèm buông kín, với gương mặt rạng ngời của bà của mẹ, sự quan tâm ấm áp của bố, những món ăn nóng hổi và ấm áp yêu thương.

Ai cũng đã từng có những ngày tháng Mười Một rất ấm dù những cơn gió lạnh không ngừng giày xéo bên ngoài. Với những ai đã từng có những khoảng thời gian ấm áp yêu thương, kỉ niệm sẽ quay về cùng nỗi nhớ. Những nỗi nhớ dù mơ hồ hay đậm đặc cũng đã là một phần của tháng Mười Một. Trái tim con người vẫn tha thiết tìm đường trở về với những tháng ngày đó trong niềm ao ước khôn nguôi, chợt nghe mùa về bên song cửa.

Anh Anh

Nguồn :