M
09:18 | 15/04/2019

Hụt hẫng em mang trong lòng là gì?

(LĐTĐ) Khi hai chúng ta rời khỏi thành phố, những cột đèn ngày hôm nay xa lạ. Giữa bóng tối, làm sao để người với người nhìn thấy rõ mặt nhau.  

hut hang em mang trong long la gi Ngày tôi vượt qua nỗi đau chẳng có em ở đó
hut hang em mang trong long la gi Tình yêu hôm qua, phải làm sao để anh cùng em viết tiếp?

Chuyện chúng ta, ngay khi bắt đầu em đã nghĩ sẽ là vội vã. Em ở đó là vì lười nhác chẳng muốn đi đâu. Như thế cũng được, nhưng buồn vì chúng mình không được lười nhác ở bên nhau thêm.

Lúc em nói em quyết định kết thúc, tôi nhìn thấy một khoảng trống lớn dần bên trong bản thân mình. Đã ra sức níu giữ, nhưng khoảng cách giữa hai đứa cứ như hố sâu. Sức lực tôi tầm thường, làm sao để đổi rời một diễn biến đã mặc nhiên như thế?

Có ngàn người giống như chúng ta, từ những phương trời khác nhau tìm đến và được gặp nhau giữa lòng thành phố. Thời điểm ban đầu chắc chắn ai cũng chân thành. Đi qua cả ngàn vết xước, con người ta còn chưa chắc đã ngừng mơ mộng. Và họ mơ sẽ được yêu thật lâu. Giống như tôi nghĩ về em, dẫu đắng chát vẫn không thể ngừng thương và nhớ.

hut hang em mang trong long la gi
Ảnh minh họa: Kiều Hạnh

Tôi có nghe bạn bè kể lại về những ngày sau lưng chúng ta. Em tìm quen một vài người lạ lẫm. Tôi cảm thấy dường như em không hạnh phúc. Hụt hẫng em mang trong lòng là gì?

Tôi từng cố gắng viết tên em trong những chuyến đi ngắn ngủi. Mình gặp nhau, nói dăm ba câu vô nghĩa. Có khi thứ tôi nhận lại được còn là sự từ chối. Vậy thì sao? Tôi vẫn thương em nhiều hơn những người đàn ông mới đó.

Tôi vẫn nghĩ về em, cả về nỗi buồn của riêng tôi. Cuộc tình không đau lòng nhiều khi chỉ là những cuộc yêu mang nặng tình đổi trác. Người ta đem thân xác mỹ miều đổi lấy một vài ân cần chiều chuộng. Người ta gọi nhau trong đêm nhưng chẳng ai nói với ai về sự gắn kết.

Em chọn lựa như vậy có thấy vui không?

Chúng ta rời thành phố để trở thành những kẻ ngốc chẳng biết lòng mình chẳng hiểu lòng người.

Rồi những đêm thức trắng, bức tranh đó mới được vẽ lại nơi tâm trí người còn nặng lòng. Chuyện hôm qua hình như chỉ mình tôi còn giữ. Đó còn là những tổn thương của em, những mong muốn về em cùng rất nhiều may mắn. Dĩ nhiên, mọi thứ thuộc về tôi của những ngày sau lưng chúng mình em đều không cần!

Khi rời khỏi thành phố, em rơi vào những điều em cho là thực tế. Giữa thực tế bao la nhiều màu sắc đó, tình cảm của tôi đã nhỏ hơn hạt bụi. Và dẫu tôi mang nhiều suy nghĩ thì tiếng mưa vẫn rơi. Mùa đông năm nay vẫn về. Câu chuyện vẫn tiếp tục trôi đi cùng sự xuất hiện của những nhân vật mới. Sẽ chẳng có ai hỏi và chia sẻ với chúng ta về những nuối tiếc từng mang trong lòng...

Nguồn :